🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Anh Trai Ác Ma Nói Yêu Tôi

Anh Trai Ác Ma Nói Yêu Tôi


Chương 61: Xin Lỗi

Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương

Dịch giả: Sam Mạc Anh

Chưa đầy hai mươi phút sau, Long Đế Uy và Sở Lâm Phong cùng nhóm người của họ, dĩ nhiên có cả cảnh sát, áp giải ba tên cướp bị còng tay đến trước mặt Tạ Thư Dật, rồi thẳng tay quăng chúng xuống dưới chân hắn. Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Đại Hắc Nha, chậm rãi cất giọng đầy mỉa mai:

"Các người nghĩ Tạ gia là ngân hàng của mình chắc? Muốn rút bao nhiêu thì rút à?"

Trì Hải Hoan, giờ đã được tự do, bước đến, giáng hai cú đá vào người Đại Hắc Nha, giọng đầy căm hận:

"Thằng khốn này, đời mày cứ xác định là ngồi bóc lịch đến già đi! Dám bắt cóc bổn tiểu thư à? Cút xuống địa ngục đi!"

Nói rồi, Hải Hoan nhấc chân, giáng một cú cực mạnh vào hạ bộ hắn. Đại Hắc Nha rú lên thảm thiết, cả người co rúm lại, run rẩy như bị điện giật.

Những người xung quanh không khỏi cau mày khó chịu, đặc biệt là Tạ Thư Dật.

Cô gái này... thật sự rất độc địa. Một cú ra chân như vậy, nếu tên kia còn có con cháu đời sau thì đúng là kỳ tích.

Dù bọn cướp đáng bị trừng phạt, nhưng hành động vừa rồi của Trì Hải Hoan khiến mọi người không khỏi cảm thấy... có chút thương hại cho hắn.

"Đánh cũng được, nhưng cô không thấy ra tay hơi quá đáng sao?" - Long Đế Uy nhịn không được lên tiếng.

Trì Hải Hoan sững người, hơi ngượng ngùng, cười giả lả: "Em cũng đâu cố ý, chẳng qua là vô tình thôi mà."

Câu nói ấy khiến mọi người không tiện trách móc thêm, chỉ có thể im lặng cho qua.

"Không có gì thì giải tán đi." - Tạ Thư Dật lạnh nhạt nói, tay cầm lấy chiếc vali da đen vừa lấy lại được.

Không đợi Trì Hải Hoan nói thêm lời nào, hắn quay sang Long Đế Uy và Sở Lâm Phong: "Tối nay tôi mời mọi người một bữa, nghỉ lại Lam Ngư một đêm, sáng mai lên đường về."

Mọi người gật đầu đồng ý rồi lần lượt rời khỏi bến tàu.

Trên suốt chặng đường về, Trì Hải Hoan cảm thấy vô cùng bực bội. Cô ta đã mạo hiểm cả tính mạng, vậy mà Tạ Thư Dật chỉ nói đúng bốn chữ "Không sao là tốt", sau đó chẳng thèm để ý đến cô ta lấy một lần. Cô ta rõ ràng có khuôn mặt giống hệt Tạ Hải Nhạc, vậy mà hắn lại tiếc cả một ánh mắt liếc nhìn?

"Thư Dật... Anh Dật..." - Giọng cô ta mềm mại như nước, mang theo chút ấm ức.

Tạ Thư Dật khẽ nhíu mày, quay đầu lại, giọng điệu xa cách: "Có chuyện gì?"

Trì Hải Hoan thấy hắn lạnh nhạt như vậy, những lời định nói bỗng nghẹn lại trong cổ họng. Cô ta vội nở một nụ cười dịu dàng, giọng như có chút run rẩy:

"Không... không có gì. Chỉ là em muốn hỏi xem em gái em có ổn không, có bị dọa sợ không..."

Nghe vậy, đôi mày của Tạ Thư Dật hơi giãn ra: "Nó khóc đến chết đi sống lại vì cô đấy."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...