Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
"Ông... ông có ý gì?" Trì Hải Hoan cố gắng hỏi, trong lòng thầm kêu khổ, biết vậy đã không lấy Tạ Trường Viên ra oai, kết quả ngược lại làm cho mình rước họa vào thân.
"Sao thế? Mới mấy tháng không gặp mà mày đã quên tao rồi? Nhưng mà tao không quên được mày đâu." Đại Hắc Nha cười dâm tà đưa tay về phía ngực Trì Hải Hoan: "Lần trước tha cho mày, nhưng mà lần này thì chắc là không thể bỏ qua cho mày nữa rồi! Thằng khốn Tạ Thư Dật sỉ nhục tao như thế nào, tao sẽ trả lại hết trên người mày!"
Trì Hải Hoan bị dọa sợ, cô ta run run bật khóc: "Ông có xích mích với Tạ Thư Dật thì tìm anh ta mà tính sổ chứ sao lại tìm tôi? Quan hệ của tôi với anh ta cũng không tốt đẹp gì."
Đại Hắc Nha "Bốp " cho Hải Hoan một cái tát, hung tợn nói: "Tiện nhân, còn không phải tại mày? Nếu không phải tại mày thì sao tao lại bị Tạ Thư Dật sỉ nhục hả? Hại tao không dám ngẩng đầu làm người! Hắn làm rất sạch sẽ, tao còn thật sự nghĩ chuyện đã qua đi coi như xong, thật không ngờ, hắn lại làm cho Long gia đoạt toàn bộ địa bàn của tao! Còn làm cho Long gia hãm hại tao thiếu chút nữa bỏ tù! Lúc này đây, mày rơi vào trong tay tao rồi, xem tao chỉnh hắn ác độc thế nào đây!"
Trì Hải Hoan cuối cùng cũng hiểu, người trước mặt này, là nhận sai cô thành Hải Nhạc! Thì ra bọn họ nghĩ rằng cô là Hải Nhạc mới chộp cô tới đây! Cô không nên đến Kawasaki vào tối hôm nay, cũng không nên rêu rao mình là con gái Tạ Trường Viên!
"Không! Không! Ông không phải tại tôi, ông là tại em gái của tôi mà có xích mích với anh ta! Ông bắt lầm người!" Cô sốt ruột kêu, không ngừng giãy dụa.
Đại Hắc Nha lại cho cô một cái tát: "Mày còn gạt tao? Mày có hóa thành tro tao cũng có thể nhận ra mày! Khuôn mặt của mày, giọng nói của mày, mày không phải là con nhỏ kia sao? Chẳng phải lúc mày ở Kawasaki luôn miệng nói mày là con gái Tạ Trường Viên sao? Tao đã điều tra, Tạ Trường Viên chỉ có một đứa con gái nuôi là mày, sao có thể đột nhiên lại chui ra một đứa nữa chứ? Mày đang coi tao như đứa ngốc hả, còn dám nói có một đứa em gái gì..."
"Tôi với em gái là song sinh! Bọn tôi rất giống nhau, thật đó, tôi không lừa ông!" Trì Hải Hoan thầm cầu xin người này có thể buông tha cô. "Vị tiên sinh này, xin ông tha cho tôi đi, người đắc tội ông không phải tôi a! Là em gái của tôi!" Ba người hai mặt nhìn nhau, sao lại có thể có chuyện như vậy chứ?
"Mặc kệ nó, chỉ cần nó là con gái Tạ Trường Viên, là em gái Tạ Thư Dật là được!" Đại Hắc Nha lạnh lùng nói.
Trì Hải Hoan thấy vô vọng cầu xin được tha, mở miệng khóc rống lên.
Đại Hắc Nha lại cho cô một cái bạt tai: "Tốt nhất mày nên thức thời cho tao một chút! Nếu mày còn khóc, tao liền..."
Trì Hải Hoan nghe hắn nói như vậy, tiếng khóc im bặt, cô sợ hãi toàn thân lạnh run.
Hai tên đàn ông khác, vừa nghe Đại Hắc Nha nói như thế, nhìn Trì Hải Hoan nuốt nước miếng mãnh liệt, một người trong đó nói: "Lão đại, chúng ta không làm thì thôi, đã làm thì làm đến cùng, lấy tiền chuộc xong đem con nhóc này..."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?