Chương 58: Là Người Đàn Ông Nào Tổn Thương Cô?
Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
Sau buổi tiệc sinh nhật, mẹ Hải Nhạc cứ cảm thấy có gì đó không ổn với con gái mình, bà lặng lẽ hỏi Tạ Thư Dật: "Thư Dật, nói cho dì biết, đã xảy ra chuyện gì với em con vậy? Dì thấy con bé thay đổi hẳn từ sau buổi tiệc sinh nhật. Nó không cười cũng không nói năng gì, cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn suốt cả ngày. Ngay cả trước mặt dì, nó cũng không nói gì. Thậm chí, dì gặng hỏi mà con bé cũng không hé miệng dù chỉ một lời, cứ một mực lắc đầu. Thư Dật, dì rất lo cho nó, ở trường có chuyện gì sao?"
Ánh mắt Tạ Thư Dật lóe lên, do dự một lúc lâu rồi mới nói: "Dì à, không có chuyện gì đâu. Khi đến tuổi dậy thì, con gái sẽ có nhiều tâm tư thà giữ trong lòng chứ không muốn nói cho ai biết, kể cả là bố mẹ. Dì đừng lo, sau giai đoạn này nó sẽ khá hơn thôi."
"Ở trường không có chuyện gì xảy ra với con bé chứ?" - Mẹ Hải Nhạc nghi ngờ hỏi.
Tạ Thư Dật lắc đầu: "Hải Nhạc học rất giỏi, dì không cần lo lắng chuyện đó."
Hắn đột nhiên khựng lại, ra vẻ không thể nói tiếp được.
Suy cho cùng, mẹ của Hải Nhạc cũng là người phụ nữ từng trải, bà tinh ý nhận ra vẻ bối rối trong mắt Tạ Thư Dật.
"Có chuyện gì con cứ nói thẳng đi, không sao đâu." - Mẹ Hải Nhạc bình tĩnh động viên hắn.
Tạ Thư Dật nói tiếp: "Hình như, một đứa con trai nào đó đã làm tổn thương trái tim nó?"
"Cái gì? Ý con là Hải Nhạc của dì đang thích một đứa con trai sao?" - Mẹ Hải Nhạc sửng sốt: "Sao có thể? Con bé còn quá nhỏ, không được! Chuyện đó làm sao có thể? Nó còn chưa hiểu chuyện, bây giờ nên tập trung vào việc học mới phải! Dì phải đi nói chuyện với nó!"
Tạ Thư Dật mở miệng ngăn cản: "Dì đừng vội, giai đoạn này cứ để cho nó yên tĩnh một mình, tự nó sẽ nghĩ thông suốt, từ trước đến nay nó luôn là một đứa thông minh. Dì không nên nói thẳng ra trước mặt nó, da mặt nó cực kỳ mỏng, dì mà nói ra nó sẽ không chịu nổi, chỉ làm cho nó áp lực thêm mà thôi. Chúng ta cứ lẳng lặng đứng một bên, cho nó chút thời gian bình ổn lại cảm xúc. Dì cũng đã từng trải qua lứa tuổi dậy thì mơ mộng như vậy mà. Lúc này, chuyện tình cảm đối với nó mà nói chỉ là cảm nắng nhất thời, qua được rồi thì sức đề kháng cũng sẽ tốt hơn, chúng ta cứ để cho nó mơ mộng chút đi."
Mẹ Hải Nhạc suy nghĩ sâu xa một chút, đồng ý nói: "Con nói cũng có lý, vẫn là con tinh ý hơn dì. Tuy dì là mẹ nó, nhưng dù sao giữa chúng ta vẫn có khoảng cách thế hệ, chỉ có con là anh trai và cũng đồng trang lứa với nhau, nên ít nhiều vẫn hiểu Hải Nhạc nhiều hơn dì. Thư Dật à, dì chỉ xin con một chuyện, xin con hãy thường xuyên để ý trông nom Hải Nhạc giúp dì, nếu nó làm sai điều gì, con hãy thay dì chỉ bảo nó thật tốt. Có thể nó không sợ dì và ba con, nhưng dì có thể cảm nhận được, con bé này...vẫn hơi sợ con, nó vẫn nghe lời con nói. Vậy nên, nhờ cả vào con, trông nom em giúp dì nhé!"
Bạn thấy sao?