Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
"Thiếu gia, không được đâu. Sao có thể không ăn chứ? Hay là tôi bảo đầu bếp làm một phần tiramisu, đây là món mà cậu và tiểu thư đều thích ăn." Vú La nói.
"Thiếu gia, không được đâu, sao có thể bỏ bữa sáng chứ? Hay là tôi bảo đầu bếp làm một phần tiramisu nhé? Đây là món mà cả cậu lẫn tiểu thư đều thích ăn." – Vú La khẽ khuyên.
Tạ Thư Dật sững người. Tiramisu...? Cô cũng thích ư? Sao hắn lại chưa từng biết? Thì ra, giữa hắn và cô cũng tồn tại một điểm chung nhỏ bé thế này.
"Được rồi." – Hắn khẽ đáp, rồi ngồi trở lại.
Miếng tiramisu mềm xốp, ngọt ngào vừa chạm vào đầu lưỡi, nghĩ đến đây là món mà Hải Nhạc yêu thích, lại khiến lòng hắn dâng lên một cảm giác khó tả – vừa ngọt ngào, vừa chua xót, cứ quẩn quanh trong ngực hắn.
—
Trốn được ngày Chủ nhật, nhưng không tránh được thứ Hai. Ngay khi bước ra khỏi cửa, Hải Nhạc đã thấy Tạ Thư Dật ngồi chờ sẵn trong xe. Bản năng khiến cô khựng lại, vô thức lùi một bước.
"Bác Cương! Bác Cương!" – Hải Nhạc đứng trên bậc thang gọi to. – "Đến giờ chở con đi học rồi ạ."
Giọng hắn vang lên lạnh lùng, dập tắt tia hi vọng nhỏ nhoi của cô: "Không cần gọi đâu. Hôm nay bác Cương nghỉ rồi. Tôi đã nói với ông ấy, từ giờ tôi sẽ tự lái xe đến trường. Nhân tiện... chở cô luôn."
Cái gì? Sau này hắn muốn tự lái xe đến trường? Không ra dáng thiếu gia nhà họ Tạ nữa sao? Hải Nhạc bàng hoàng, trái tim khẽ co rút lại.
"Nhanh lên! Đừng có lề mề nữa." – Tạ Thư Dật nhíu mày, giọng đầy mất kiên nhẫn.
Hải Nhạc cắn chặt môi, đành miễn cưỡng ngồi vào xe hắn. Trong lòng thầm nghĩ, sớm muộn gì mình cũng phải lấy bằng lái, xin mẹ mua cho một chiếc xe, để không phải chịu cảnh này thêm nữa.
Dọc đường, bầu không khí im lặng đến ngột ngạt. Chỉ đến khi xe dừng ở bãi đỗ, Tạ Thư Dật mới đột ngột lên tiếng: "Sao lại tránh mặt tôi?"
Hải Nhạc khẽ rụt người, cúi đầu đáp nhỏ: "Tôi... tôi không có trốn tránh anh."
"Còn chối? Nhìn thấy tôi như nhìn thấy quỷ, thế mà còn bảo không?" – Hắn quát lên.
Lửa giận trong lòng Hải Nhạc dâng lên, trên đời này chỉ sợ không có ai vừa ngang tàng bạo ngược vừa không phân rõ phải trái như hắn. Cô cắn răng, đôi mắt ngân ngấn nước.
"Cho dù tôi có trốn thì cũng là tại anh! Anh thử nghĩ lại xem mình đã làm gì? Anh còn có mặt mũi hỏi tại sao tôi muốn tránh xa anh à?"
Trong thoáng chốc, gương mặt Tạ Thư Dật hiện chút bối rối. Hắn biết... lỗi đều là của mình. Nhưng chẳng lẽ cô không có chút trách nhiệm nào sao? Nếu cô không để Thích Hán Lương ôm ôm ấp ấp, không cho tên đó hôn cô, liệu hắn có làm như vậy không?
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?