Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
Hải Nhạc quay đầu lại, thấy Hứa Chí Ngạn đang thở hổn hển chạy đến.
"Anh định tới xem tiết mục của em, nào ngờ vừa đến thì thấy em đã chạy ra từ hội trường bên kia. Anh gọi mà em chẳng hề đáp." – Hứa Chí Ngạn nói, giọng không giấu được sự lo lắng.
(SAM: Khứa này vừa hài vừa tội, good boy đáng thương! Người ta múa xong rồi ổng mới tới 😂)
"Xin lỗi anh, em không nghe thấy." – Hải Nhạc nhỏ giọng đáp.
Hứa Chí Ngạn sững lại khi nhìn thấy gương mặt cô đẫm nước mắt. "Hải Nhạc, em... em khóc sao? Đã xảy ra chuyện gì vậy?"
"Không có gì đâu." – Hải Nhạc vội vã lau nước mắt, cố gắng nở nụ cười: "Hồi nãy em không thấy anh, còn tưởng anh không tới."
"Xin lỗi em. Lẽ ra anh đã đến sớm để xem em biểu diễn, nhưng trong nhà có việc gấp nên bị trễ. Vậy... em biểu diễn xong rồi à?" – Giọng anh tràn đầy áy náy.
"Dạ, xong rồi." – Cô gật đầu.
Trên gương mặt Hứa Chí Ngạn thoáng hiện nét thất vọng rõ ràng.
"Hải Nhạc, em định đi đâu bây giờ?" – Anh nhẹ nhàng hỏi.
"Em muốn về nhà. Anh Chí Ngạn, anh có thể đưa em về không?" – Hải Nhạc dè dặt nhìn anh.
Ánh mắt Hứa Chí Ngạn sáng lên, vội vàng gật đầu: "Đương nhiên rồi, anh rất vui lòng."
Anh nhanh chóng lái xe ra ngoài. Đúng lúc Hải Nhạc chuẩn bị bước lên xe, cô thoáng nhìn thấy bóng Tạ Thư Dật đang gấp gáp đuổi tới. Sợ hãi, Hải Nhạc vội vã vội ngồi vào trong, giục: "Anh Chí Ngạn, mau đi thôi!"
Chiếc xe lập tức lao đi.
Trong gương chiếu hậu, Hứa Chí Ngạn thoáng thấy Tạ Thư Dật, anh hơi đạp phanh, ngập ngừng: "Hình như anh vừa nhìn thấy Thư Dật..."
"Kệ anh ta đi! Anh Chí Ngạn, đừng quan tâm. Nếu anh ta trách anh, em sẽ thay anh giải thích." – Hải Nhạc cuống quýt ngắt lời.
Cho đến khi xe chạy khỏi cổng trường, bóng dáng Tạ Thư Dật mới hoàn toàn biến mất.
Hứa Chí Ngạn liếc nhìn Hải Nhạc. Mặt đỏ bừng, đôi môi cũng sưng lên. Trái tim anh lập tức chùng xuống. Chẳng lẽ Thư Dật... đánh cô ấy sao?
"Hải Nhạc, em lại cãi nhau với anh trai à?" – Anh thận trọng hỏi.
Hải Nhạc chỉ im lặng, ánh mắt lạc lõng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hứa Chí Ngạn chậm rãi nói tiếp: "Thật ra, Tạ Thư Dật chỉ là tính tình thất thường thôi. Lần trước em ngã xuống nước, nó còn chưa kịp nghĩ đã nhảy theo em, lo cho em hơn bất kỳ ai. Nó chỉ tỏ ra hung dữ, thật ra đó có lẽ chỉ là lớp mặt nạ tự vệ. Em thử rộng lượng bỏ qua cho nó xem..."
Hải Nhạc khẽ cười khổ. Có rất nhiều chuyện không thể giải thích rõ ràng với người ngoài, cô là người hiểu rõ nhất hắn là loại người gì.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?