Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
"Hức hức! Em cũng có biết ngày khai giảng ở Ngũ Châu lại như thế này đâu." Tay Tạ Hải Nhạc vốn đang đau, lại bị Tạ Thư Dật mắng, nước mắt tủi thân lại trào ra. Tay đau buốt, thật sự rất đau.
"Vô dụng!" Tạ Thư Dật trừng mắt, rồi nắm lấy tay cô, sải bước về phía trước. Hải Nhạc lẽo đẽo theo sau không kịp bước đi của hắn. Bộ dạng đáng thương ấy khiến Minh Hi Ca bật cười.
"Đôi anh em này thật là kỳ lạ." cô nói.
"Các cậu có cảm thấy hình như Thư Dật có một chút thay đổi không?" Sở Lâm Phong hỏi Hứa Chí Ngạn và Long Đế Uy.
Long Đế Uy suy tư nhìn bóng lưng của Tạ Thư Dật và Hải Nhạc, chậm rãi nói: "Đúng là có một chút. Lần này vì Tạ Hải Nhạc, không biết đã làm tan nát bao nhiêu con tim rồi. Các cậu có cảm thấy không, đôi khi con trai hung dữ với con gái, thật ra chính là một cách thể hiện tình cảm, chỉ là có hơi cực đoan?"
"Đúng nha. Em nhớ hồi đó ở trong khu nhà em có một cậu bé rất thích bắt nạt em, thường xuyên kéo tóc em, giấu đủ thứ con vật ở trong cặp sách em. Từ nhỏ đến lớn em vô cùng ghét hắn, nhưng lúc sắp thi vào đại học, cậu ta đột nhiên tỏ tình với em, lại còn nói đã thích em từ khi còn bé. Em nghe xong cũng hú hồn muốn ngã ngửa ra luôn. Một người bắt nạt mình hơn mười năm, đột nhiên lại mở miệng nói thích mình, thật sự không tài nào tin nổi." Minh Hi Ca nói với vẻ mặt còn ám ảnh.
"Em nói cái gì?" Hứa Chí Ngạn thấp giọng hỏi: "Có loại đàn ông như thế sao? Thích em mà lại bắt nạt em? Sao lại có kiểu người khó hiểu như vậy chứ?"
"Ồ, nghe em nói như kiểu ở đó em khá nổi bật ha. Anh còn nghĩ làm gì có ai dám thích một tomboy như em chứ?" Sở Lâm Phong nói.
"Anh cút đi. Người thích em nhiều lắm nha. Hừ! Đừng tưởng rằng anh có gì đặc biệt hơn người. Em đây chỉ là thương hại anh thôi, chứ có nói thích anh đâu!" Minh Hi Ca khinh bỉ nói.
Hứa Nhã Nghiên không nghe lọt mấy lời cãi nhau của bọn họ. Cô chăm chú nhìn hai bóng dáng đang vội vã đi trước mặt, trên mặt lộ ra nét giật mình xen một chút lo lắng.
Tạ Thư Dật đưa Hải Nhạc tới phòng y tế, giúp cô rửa sạch vết thương rồi tiện đường đưa cô đến khoa dự bị.
"Này, ở Ngũ Châu chứ đâu phải Thần Phong, cứng cỏi lên một chút! Nếu để tôi mất mặt thì... cô tự chịu đấy." – Hắn lạnh giọng.
"Tôi biết rồi." Tạ Hải Nhạc trả lời qua loa.
Quả nhiên, đây mới là bộ mặt thật của hắn: chuyện gì cũng muốn kiểm soát, quản thúc. Phiền chết đi được!
Khi tìm được lớp học, Hải Nhạc thấy Hứa Nhã Nghiên đã ngồi đó, vẫy tay gọi cô. Hải Nhạc vội vàng bước tới, ngồi xuống cạnh bạn.
Dù cả lớp đều là học sinh mới, nhưng Nhã Nghiên và Hải Nhạc đặc biệt nổi bật. Ánh mắt của các bạn cùng lớp đều không khỏi hướng về phía họ. Hải Nhạc đành cúi gằm mặt, trong khi Nhã Nghiên tươi cười giới thiệu:
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?