Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
Chẳng mấy chốc đã đến ngày nhập học. Học sinh mới như Hải Nhạc phải đến trường sớm để tham gia huấn luyện quân sự.
Không ngờ, Hải Nhạc và Hứa Nhã Nghiên lại học chung lớp. Vì gia đình hai người vốn quen biết nên họ cũng trở nên thân thiết hơn.
Sau buổi huấn luyện, hai người đứng ngoài cổng trường chờ gia đình đến đón. Nhã Nghiên liên tục tìm chuyện để nói, nhưng Hải Nhạc chỉ đáp lại vài câu ngắn gọn. Bỗng Hứa Nhã Nghiên hỏi: "Hải Nhạc, cậu có biết anh Thư Dật có người yêu hay chưa không?"
Hải Nhạc ngạc nhiên khi cô ấy hỏi một câu riêng tư như vậy. Nhìn vào ánh mắt đầy mong đợi của Nhã Nghiên, Hải Nhạc bỗng giật mình nhận ra, lẽ nào...
Tuy nhiên, cô thực sự không biết Tạ Thư Dật có người yêu hay chưa.
"Nhã Nghiên, có lẽ anh cậu biết nhiều hơn tớ đấy. Tớ cũng không biết anh ấy có người yêu hay chưa nữa." Hải Nhạc nói.
"Ồ." Hứa Nhã Nghiên có chút thất vọng.
Cuối cùng, xe riêng cũng đến đón hai người. Ngồi trong xe, Hải Nhạc nhớ lại biểu cảm rạng rỡ đầy mơ mộng của Nhã Nghiên khi nhắc đến ba chữ "anh Thư Dật". Cô thở dài, xem ra Nhã Nghiên rất thích hắn.
Tuy nhiên, trực giác của cô mách bảo Tạ Thư Dật sẽ không thích kiểu con gái như Nhã Nghiên. Hắn chỉ có hứng thú với những cô gái có thân hình nóng bỏng, giống như người mà cô từng bắt gặp ở nhà. Từ sau lần đó, hắn không còn đưa bất kỳ cô gái nào về nhà nữa. Tuy nhiên, có lần cô tình cờ nghe hắn nhận một cuộc điện thoại rồi qua đêm ở ngoài. Xem ra, hắn đã chuyển "trận địa chiến đấu" ra bên ngoài rồi.
Hải Nhạc nghĩ đến đó, mặt cũng dần dần đỏ ửng. "Trời ạ, tự nhiên lại nhớ đến mấy thứ này làm gì?" Cô ôm lấy khuôn mặt đang nóng ran, thầm mắng bản thân.
Thực tế, kể từ sau sinh nhật của Nhã Nghiên, Tạ Thư Dật dường như đã "mắt nhắm mắt mở" với cô, không còn tìm cô gây chuyện. Việc chung sống hòa bình đến bây giờ đúng là một kỳ tích.
Vài ngày nữa Tạ Thư Dật cũng sẽ nhập học. Khoa dự bị đại học của Hải Nhạc cùng một khu với khoa của hắn, điều này khiến cô có chút lo lắng. Hải Nhạc vẫn sợ học cùng trường với hắn, bởi đối với cô, đó thực sự là một thử thách, sự tự do của cô sẽ càng ít ỏi hơn.
"Ôi, không có cách nào khác, chỉ đành tới đâu hay tới đó, cầu xin ông trời tiếp tục giúp con duy trì nền hòa bình hiếm có như lúc này."
Về đến nhà, không ngờ Tạ Thư Dật cũng đang ở đó. Hắn liếc nhìn cô nhưng lại vờ như không thấy. Hải Nhạc cũng không nói một lời, thay giày rồi đi lên lầu.
"Này!"
Nghe thấy tiếng gọi, Hải Nhạc kinh ngạc quay đầu lại. Có phải hắn đang gọi mình không? Cô ngập ngừng nhìn Tạ Thư Dật, chờ hắn nói tiếp.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?