Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
---
Hải Nhạc đợi đến khi hai anh em Tiểu Bảo và Tiểu Bối đã lên giường ngủ, mới lặng lẽ đến ngồi trước máy tính.
Cô không kìm được mà mở công cụ tìm kiếm, vẫn gõ vào ba chữ "Tạ Thư Dật".
Hàng loạt tin tức liên quan hiện ra, nhưng hầu như đều là những nội dung lặp đi lặp lại. Tin về hắn thật ra không nhiều, đi tới đi lui cũng chỉ mấy bài ấy. Cô gần như đã thuộc nằm lòng từng dòng chữ.
Thế nhưng, vào lúc đêm khuya tĩnh lặng như thế này, đó lại là "bài tập bắt buộc" mỗi tối của cô. Gõ tên hắn, tìm tin tức về hắn.
Cô nhấp vào kết quả đầu tiên. Trên màn hình hiện ra vài tấm ảnh của Tạ Thư Dật.
Hắn đã không còn là chàng trai non trẻ của hơn năm năm trước nữa. Thứ ánh sáng sắc bén, chói mắt ngày nào đã được thay bằng vẻ trầm lắng, kín kẽ, sóng gió không lộ ra ngoài.
Hắn không còn mặc những bộ vest trắng nữa. Trong ảnh, phần lớn là vest đen.
Từ khi nào vậy?
Từ khi nào mà người luôn thiên về màu trắng ấy... lại bắt đầu khoác lên mình những bộ vest đen trầm mặc?
Ánh mắt hắn vẫn sắc bén, nhưng Hải Nhạc vẫn nhận ra, giữa đôi mày cau chặt ấy, có một tia u uất không thể che giấu.
Cô bất giác đưa tay lên màn hình, khẽ chạm vào giữa trán hắn, như muốn vuốt phẳng nếp nhăn ấy.
"Ơ? Em đang xem ai thế?"
Giọng của Tiểu Tĩnh đột ngột vang lên phía sau lưng cô.
Tiểu Tĩnh đột nhiên xuất hiện, khiến Hải Nhạc hoảng hốt luống cuống tay chân, vội vàng nhấn hiển thị màn hình chính, đóng hết tất cả các trang đang mở.
"Chỉ là xem đại thôi. Vì bộ truyện mới em đang viết, nam chính có tính cách khá đặc biệt, vừa lạnh lùng vừa có chút kỳ quặc, nói chung là kiểu tính cách mâu thuẫn. Em lên mạng xem ảnh minh tinh hay người mẫu nam để tìm cảm giác." Hải Nhạc vừa ra dấu tay vừa cố gắng che giấu.
"Ồ, ra vậy à." Tiểu Tĩnh gật gù, rồi thở dài. "Thật ra làm nghề của em cũng cực quá, nhất là em nữa. Ngoài viết lách ra còn phải chăm sóc bọn trẻ. A Ly, em thật sự rất vất vả."
Hải Nhạc mỉm cười, lắc đầu, ra hiệu rằng mình không mệt.
"A Ly, em phải chú ý giữ gìn sức khỏe đấy. Thật đó. Chị thấy hay là em thuê một người giúp việc chăm Tiểu Bảo và Tiểu Bối đi? Như vậy em sẽ có thêm thời gian để viết." Tiểu Tĩnh đề nghị.
"Hai đứa nó đang học mẫu giáo. Trong thời gian tụi nhỏ đi học, em có thể tranh thủ viết được rồi, không cần thuê người đâu. Với lại ba mẹ vẫn luôn giúp em trông bọn trẻ, không cần thuê giúp việc." Hải Nhạc mỉm cười giải thích.
"Ừm, vậy cũng được. Công việc của em quan trọng, chị không làm phiền nữa. Khó lắm em mới có chút thời gian rảnh." Tiểu Tĩnh nói rồi vỗ nhẹ lên vai Hải Nhạc, quay người đi ra khỏi phòng.
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?