Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
---
Tạ Thư Dật vẫn còn đang chìm trong suy nghĩ thì tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên. Hắn với tay nhấc máy.
"A lô?"
"Anh Thư Dật, là em, Trì Hải Hoan." Giọng nói ở đầu dây bên kia vang lên.
Vừa nghe thấy cái tên ấy, Tạ Thư Dật theo phản xạ lập tức cúp máy.
Hắn không muốn nghe cái tên đó, càng không muốn nghe giọng nói của cô ta, nhất là không muốn nhìn thấy con người ấy!
Cô ta tưởng rằng mất trí nhớ là có thể xóa sạch tất cả những việc mình đã làm sao? Tưởng rằng chỉ cần không ai nắm rõ chân tướng chuyện Hải Nhạc rơi xuống biển thì mọi người sẽ tha thứ cho cô ta ư? Tưởng rằng mất trí rồi thì có thể ngọt ngào gọi tên hắn?
Không!
Hắn ghét cái tên của mình bị thốt ra từ miệng cô ta, càng ghét hơn bộ dạng vô tội của cô ta sau khi mất trí nhớ! Dù cha mẹ có bó tay trước một Trì Hải Hoan đã mất trí, thì hắn, Tạ Thư Dật, cả đời này cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho người đàn bà mang tên Trì Hải Hoan!
Nếu lần sau cô ta còn dám đến chọc hắn, chọc giận hắn, thì hắn vẫn sẽ như năm năm trước, không chút do dự, rút thanh kiếm treo trên tường dùng để trừ tà, đâm thẳng vào ngực cô ta!
Đến tận bây giờ, hắn vẫn không hề hối hận vì đã muốn giết cô ta. Bởi Hải Nhạc bỏ mạng trong tay cô ta, thì cô ta phải đền mạng!
Tạ Thư Dật vẫn còn nhớ rõ khoảnh khắc thanh kiếm cắm vào ngực Trì Hải Hoan. Cô ta nhìn hắn bằng ánh mắt không thể tin nổi, hỏi:
"Anh hận em đến vậy sao? Anh chắc chắn trong lòng rằng chính em là người đã giết em gái mình ư?"
"Phải. Tôi chắc chắn." Hắn rút mạnh thanh kiếm trong tay ra. Máu từ ngực cô ta phun ra như suối.
Trì Hải Hoan ôm chặt lấy ngực, nói tiếp:
"Vậy... em đã trả lại anh một mạng rồi đúng không? Vậy em không còn nợ anh nữa, đúng không?"
Hắn ném phịch thanh kiếm xuống đất, không thèm để ý đến cô ta, xoay người rời đi. Không ngờ Trì Hải Hoan vẫn gắng gượng chạy theo, hét về phía hắn:
"Tạ Thư Dật, nếu em đã trả lại anh một mạng, thì em không còn nợ anh nữa, anh phải nhớ lấy!"
Không! Hắn không muốn nhớ.
Con ác quỷ này và hắn thì liên quan gì đến nhau? Cô ta chỉ là kẻ sát hại người hắn yêu mà thôi!
Tạ Thư Dật giết Trì Hải Hoan để báo thù cho Hải Nhạc, vì thế hắn cũng trở thành kẻ giết người. Hắn bình thản đi xuống lầu, định đi tự thú. Trì Hải Hoan chắc chắn không thể sống nổi.
Nhưng vú La đã phát hiện ra đôi tay đầy máu của hắn. Hắn thậm chí còn mỉm cười, bình tĩnh nói với bà:
"Con giết cô ta rồi. Con đã báo thù cho Hải Nhạc."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?