Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
---
"Nhược Ly, lần này chị ở Đài Bắc nghe được không ít chuyện về Tạ gia."Tiểu Tĩnh hạ giọng."Mấy năm nay Tạ gia xảy ra rất nhiều chuyện. Tạ Thư Dật hình như gặp chuyện gì đó, còn phải đưa sang Mỹ chữa trị, sau đó ở lại Mỹ học tập, tận ba năm mới trở về."
"Còn Hải Nhạc tiểu thư..." Giọng chị bỗng chậm hẳn lại. "Hải Nhạc tiểu thư cũng gặp chuyện. Nghe nói xảy ra biến cố gì đó khiến cô ấy bị mất trí nhớ, quên rất nhiều chuyện. Sau đó cũng bị đưa ra nước ngoài, nhưng không biết có phải Mỹ hay không."
"Chị đoán là giữa cô ấy và Tạ Thư Dật chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó. Chỉ là nghe nói, Tạ Thư Dật một mình quay về nước, hình như không cùng cô ấy trở về. Có lẽ... là cô ấy không muốn ở bên hắn nữa."
Tiểu Tĩnh thở dài.
"Không ở bên Tạ Thư Dật cũng tốt. Hắn vốn dĩ không xứng với cô ấy. Bao nhiêu đau khổ như vậy, quên được thì tốt hơn. Chỉ sợ... cô ấy cũng sẽ quên luôn cả chị. Hải Nhạc tiểu thư đáng thương của chị... chị thật sự mong cô ấy quên hết mọi tổn thương. Chỉ là, có lẽ cả chị cũng sẽ bị quên luôn."
"Sau này nếu cô ấy gặp lại chị, chắc cũng không nhận ra chị đâu..." Tiểu Tĩnh buồn bã thở ra một hơi dài.
Nhược Ly cúi đầu, không nhìn ra được cô đang nghĩ gì. Một lúc sau, cô ngẩng lên, lặng lẽ bước đến trước mặt Tiểu Tĩnh, lại ôm lấy chị một lần nữa, lặng lẽ an ủi.
"Nhược Ly, chị không sao đâu." Tiểu Tĩnh vỗ nhẹ lưng cô. "Chị với Hải Nhạc tiểu thư vốn dĩ không thuộc cùng một thế giới. Cô ấy là thiên kim tiểu thư, còn chị là gì chứ, chỉ là một người hầu nhỏ bé trong nhà cô ấy thôi. Đừng nói là mất trí nhớ quên chị, cho dù không mất trí nhớ mà quên chị, chị cũng chẳng thể nói gì. Giữa chị và cô ấy vốn đã có một khoảng cách không thể vượt qua. Chỉ là... chị nhớ đến những điều tốt đẹp mà cô ấy từng đối xử với chị. Hải Nhạc tiểu thư gặp phải những chuyện như vậy... không hiểu sao trong lòng chị vẫn thấy buồn, thấy đau."
Nói đến đây, Tiểu Tĩnh đột nhiên khẽ nức nở.
Nhược Ly ôm chị chặt hơn, nhẹ nhàng vỗ lên lưng Tiểu Tĩnh, ra hiệu cho chị đừng quá buồn.
"Thật ra... trong lòng chị vẫn thấy buồn lắm." Tiểu Tĩnh nghẹn ngào nói. "Nếu... nếu cô ấy còn nhớ chị thì tốt biết mấy. Nhưng chắc chắn cô ấy đã quên cả chị rồi. Sau này nếu có gặp lại, có lẽ cô ấy sẽ hoàn toàn không biết chị là ai. Nghĩ đến đó trong lòng chị thật sự rất buồn."
Nhược Ly buông chị ra, dùng tay ra dấu:
"Cô ấy sẽ nhớ chị. Chị tốt như vậy, nhất định cô ấy sẽ nhớ chị."
"Thật sao? Thật sao?" Tiểu Tĩnh lau nước mắt, có chút ngượng ngùng. "Hy vọng là vậy... Nhìn chị kìa, toàn nói với em mấy chuyện buồn. Thôi nào, Nhược Ly, chị có mang quà về cho mọi người đây. Chị mua cho em một chiếc váy, em mặc vào chắc chắn sẽ rất đẹp. Chị cũng mua quần áo mới cho Bảo Bảo với Bối Bối nữa. Nào, vào nhà đi, chị phát quà cho mọi người!"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?