Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
---
"Phương Tiểu Bảo! Có gan thì đừng chạy! Có gan thì đừng chạy! Chạy nữa đi! Đợi tao đuổi kịp xem có đánh chết mày không!"
Chỉ thấy mấy đứa trẻ đang liều mạng đuổi theo một cậu bé đang cắm đầu chạy phía trước.
"Đến đây đi! Đến đây đi! Tao đếch sợ!" Cậu bé vừa chạy vừa không quên ngoái đầu lại làm mặt quỷ với đám phía sau.
"Phương Tiểu Bảo! Có gan thì đừng chạy về nhà!"
"Sao tao lại không chạy về nhà? Tao có ngu đâu mà đứng đó cho tụi mày đánh!" Phương Tiểu Bảo vừa dốc sức chạy vừa lớn tiếng đáp trả.
"Mày tốt nhất là thả con chó đó xuống! Không thì lần sau gặp mày, gặp lần nào tụi tao đánh lần đó!"
"Tao không sợ! Tao không sợ! Có gan thì đánh chết tao đi! Đánh không chết được tao, tao cũng không tha cho tụi mày đâu!"
Rất nhanh, ngôi nhà của cậu nhóc đã hiện ra trước mắt. Sắp tới rồi!
Chỉ cần chui được vào nhà là sẽ an toàn. Dù sao hôm nay mẹ không có ở nhà, căn nhà chính là lãnh địa của cậu.
Chẳng mấy chốc, cậu nhóc lao thẳng vào sân, rầm một tiếng đóng chặt cánh cổng, khóa lại thật chắc. Cậu sải bước vào trong nhà, vừa đi vừa lớn tiếng gọi:
"Bối Bối! Bối Bối! Anh mang Nho về rồi nè!"
Cánh cửa phòng trong bật mở rào một tiếng. Một bé gái nhỏ xíu chạy ra, người tròn tròn, gương mặt cũng tròn trĩnh. Cặp má hồng hồng của cô bé còn đọng nước mắt. Khi nhìn thấy anh trai như dâng bảo vật, giơ cao con chó nhỏ màu đen trên tay, con chó liền nhìn cô bé rồi gâu gâu mấy tiếng.
"Nho! Nho!" Cô bé reo lên, chạy về phía anh trai, kiễng chân ôm lấy chú chó nhỏ.
"Anh ơi, cho Bối Bối đi mà. Bối Bối nhớ Nho lắm..."
"Lần sau đừng dẫn nó ra ngoài nữa." Tiểu Bảo nghiêm mặt dặn em gái. "Kẻo đám trẻ xấu đó lại bắt Nho đi."
"Biết rồi mà. Nho ơi Nho, Nho của chị... Bối Bối nhớ em lắm đó."
Cô bé ôm chú chó vào lòng, hôn hết cái này đến cái khác. Chú chó thân thiết thè chiếc lưỡi nhỏ liếm lên gương mặt hồng hào của cô bé, khiến cô bé cười khúc khích không ngớt.
Đúng lúc đó, đám trẻ bên ngoài cũng đẩy cổng ầm ầm.
"Phương Tiểu Bảo! Mày lăn ra đây cho tao! Lăn ra đây!" Tiếng hét hò vang lên bên ngoài.
"Có gan thì vào đi! Vào đi!" Tiểu Bảo lớn tiếng đáp lại từ trong sân.
"Đúng đó! Có gan thì vào đi! Vào đi!" Tiểu Bối cũng bắt chước hét theo.
"Phương Tiểu Bảo, Phương Tiểu Bảo, có mẹ sinh mà không cha dạy! Phương Tiểu Bảo Phương Tiểu Bảo, mẹ câm chẳng ai thèm! Phương Tiểu Bảo Phương Tiểu Bảo, chỉ là một cọng cỏ đuôi chó!"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?