Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
---
"Không được! Em không được làm như vậy! Trong bụng em còn có con mà!"
Thân ảnh mong manh đứng nơi mép sân thượng khẽ run lên. Cô quay đầu lại nhìn Tiểu Tĩnh, theo phản xạ đưa tay vuốt nhẹ lên bụng mình.
Mẹ Tiểu Tĩnh và các nhân viên y tế chạy theo sau, đứng ở cửa sân thượng, đến thở mạnh cũng không dám. Mẹ Tiểu Tĩnh ôm chặt ngực, mắt không chớp lấy một lần, chăm chăm nhìn hai người.
Thấy phản ứng của cô như vậy, Tiểu Tĩnh chậm rãi tiến lại gần, vừa đi vừa nói:
"Dù em có nghĩ quẩn đến đâu, cũng không thể để đứa trẻ theo em ra đi một cách mơ hồ như vậy được! Nghĩ thử xem, nếu sinh ra, đó sẽ là một đứa bé đáng yêu biết bao! Vì đứa con trong bụng, em cũng phải tìm mọi cách để sống tiếp! Em phải nhìn nó lớn lên khỏe mạnh, hoạt bát!"
"Bất kể em đã từng chịu đựng những tổn thương gì, thì đứa bé là vô tội. Em không thể để nó còn chưa kịp nhìn thấy thế giới này, đã phải theo em rời đi!"
Nghe Tiểu Tĩnh nói vậy, toàn thân cô gái bắt đầu run rẩy. Nước mắt lại không ngừng trào ra. Tiểu Tĩnh thấy mình có vẻ đã chạm được đến cô, liền tranh thủ nói tiếp:
"Chết thì dễ, sống mới khó. Em đã có dũng khí để chết, vậy tại sao lại không thể vì con mà dũng cảm sống tiếp? Đứa bé chính là hy vọng của em đó! Nào, lại đây... lại đây đi!"
Có lẽ đó là lời thoại quen thuộc từ một bộ phim truyền hình nào đó. Tiểu Tĩnh mượn tạm rồi chỉnh sửa đôi chút. Mong biên kịch tha lỗi, bởi trong tình huống này, những lời ấy có lẽ thật sự có thể cứu được một mạng người.
Tiểu Tĩnh nín thở nhìn cô. Cuối cùng, cô gái ôm bụng, từng bước từng bước chậm rãi tiến về phía Tiểu Tĩnh. Tiểu Tĩnh thở phào một hơi, chạy tới ôm chặt lấy cô.
"Nghe chị nói, tất cả rồi sẽ qua thôi. Nghĩ đến đứa bé em sinh ra đi, sẽ đáng yêu biết bao! Nghĩ đến việc nó lớn lên, trưởng thành. Có nó bên cạnh, nó sẽ là người thân nhất của em, em sẽ không còn cô đơn nữa!" Tiểu Tĩnh xúc động nói. "Xuống dưới với chị nhé. Vì đứa bé, em phải mau chóng khỏe lại."
Người được ôm trong vòng tay cô dùng sức gật đầu. Tiểu Tĩnh dìu cô đi về phía nhân viên y tế. Các y tá cũng vội vàng chạy tới, cùng Tiểu Tĩnh đỡ bệnh nhân rời khỏi sân thượng.
By Sam Mạc Anh
"Nhạc Nhạc! Nhạc Nhạc! Đừng rời bỏ anh! Đừng rời bỏ anh!"
Tạ Thư Dật chạy điên cuồng, đuổi theo thân ảnh Tạ Hải Nhạc đang chạy phía trước, nhưng dù thế nào hắn cũng không thể đuổi kịp. Còn Hải Nhạc thỉnh thoảng quay đầu lại, nhìn hắn bằng ánh mắt đầy oán hận.
"Nhạc Nhạc! Nghe anh nói đi! Anh không cố ý! Anh thật sự không cố ý! Em tha thứ cho anh đi! Tha thứ cho anh! Đừng bỏ anh lại một mình! Đừng mà!" Hắn gần như van xin.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?