Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
---
"Cô ấy tỉnh rồi! Tỉnh thật rồi!" Những giọng nói râm ran vang lên bên giường bệnh.
Tiểu Tĩnh nhào tới, nước mắt rưng rưng vì mừng:
"Cô tỉnh lại rồi! Trời ơi, cô hôn mê suốt bốn ngày bốn đêm rồi đấy!"
Trên giường, cô gái kia chớp mắt liên tục, miệng cố mở, môi run run như muốn nói điều gì đó. Nhưng Tiểu Tĩnh chẳng nghe được một âm thanh nào.
Tiểu Tĩnh cố gắng lại gần hơn, mắt chăm chú nhìn theo môi cô gái kia, nhưng dù môi cô ấy mấp máy liên tục, Tiểu Tĩnh vẫn chẳng nghe được một âm thanh nào.
Cô khẽ cau mày:
"Ba... chẳng lẽ cô ấy là người câm sao?"
"Ba cũng không biết. Có vẻ... không nói được. Tội nghiệp quá! Có khi khỏe hơn chút sẽ nói lại được thôi. Đừng vội kết luận." Ông bố gãi đầu nói với con gái.
"Vâng... mong vậy." Tiểu Tĩnh nhìn thiếu nữ trên giường bằng ánh mắt thương cảm. Thấy cô gái lại nhắm mắt, mệt mỏi như sắp ngất đi, Tiểu Tĩnh lo lắng hỏi:
"Ba ơi, vậy phải làm sao? Chúng ta chăm sóc cô ấy thế nào đây?"
Mẹ Tiểu Tĩnh cũng thở dài cảm thán:
"Tội quá... Mặt lại bị thương nặng như vậy... Giờ còn không nói được..."
Ngay lập tức, người trên giường mở bừng mắt. Cô run rẩy đưa tay lên mặt, chạm phải lớp băng vải dày quấn kín. Hoảng loạn trào lên, tiếng nức nghẹn bật ra khỏi cổ họng. Cô giãy giụa dữ dội như phát điên trên giường bệnh.
"Đừng! Đừng động!" Tiểu Tĩnh hoảng hốt lao đến, đè giữ vai cô lại.
"Mẹ! Tại mẹ cả! Sao mẹ nói vậy trước mặt cô ấy? Đi gọi bác sĩ đi! Mau lên!"
Ông bố lập tức ấn chuông cấp cứu. Y tá chạy vội vào, không nói một lời, tiêm ngay một liều thuốc an thần.
Không lâu sau, cơ thể cô gái dần mềm lại. Đôi mắt dần khép vào tuyệt vọng, nước mắt trào ra khỏi mí và thấm vào băng gạc, biến mất không dấu vết.
"Mẹ, mẹ thật là! Mẹ xem, một câu nói của mẹ làm người ta sắp phát điên rồi! Nếu là mẹ, biết mình bị hủy dung, mẹ còn không đau lòng muốn chết sao? Sao lại nói thẳng trước mặt cô ấy như vậy chứ? Thật là!" Tiểu Tĩnh chán nản, trừng mắt nhìn mẹ.
"Mẹ chỉ thương quá nên buột miệng thôi..." Bà lau nước mắt: "Mẹ là người thật bụng, nghĩ sao nói vậy, không nín giữ được..."
"Sau này nhớ cẩn thận lời nói đó." Tiểu Tĩnh vẫn còn giận. "Cô ấy nhìn cũng trạc tuổi con. Không biết có phải tự vẫn không... Nói thật, con không hiểu sao cô ấy lại rơi xuống biển được."
Cha Tiểu Tĩnh thở dài:
"May mà gặp thuyền nhà mình đi ngang qua. Chỉ cần trễ thêm chút... Có khi đã bị lạnh cóng mà chết mất rồi. Đợi cô ấy khỏe lại rồi hỏi xem nhà ở đâu."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?