Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
---
Trì Hải Hoan liếc một quanh một vòng, rồi khéo léo lồng chiếc nhẫn vào sợi dây chuyền đeo lên cổ mình.
Đúng lúc ấy, bảo vệ cũng vừa chạy tới. Cô ta lập tức ngã phịch xuống đất, run rẩy hét lên:
"Cứu với! Cứu với! Chị tôi... chị tôi bị trượt chân ngã xuống biển rồi! Huhu..."
"Làm sao lại như vậy được? Khi nãy hai người vẫn còn đi cùng nhau mà?" Bảo vệ mặt mày tái mét, mồ hôi túa ra vì hoảng.
Họ vốn nghĩ hai tiểu thư chỉ ra ngoài hóng gió, bao ngày qua vẫn bình yên, nên không còn quá cảnh giác. Một người thì đang kiểm tra khu vực xung quanh, một người đau bụng vì ăn hải sản nên trốn ra sau đi vệ sinh, còn anh ta... chỉ lỡ nhận một cú điện thoại của bạn gái, trêu chọc vài câu lâu hơn thường lệ. Đến khi cúp máy nhìn lại, hai người giờ chỉ còn một. Tưởng mình nhìn nhầm, anh ta vội vàng chạy đến, nào ngờ... thật sự có người rơi xuống biển!
"Tôi... tôi không biết! Chị ấy nói mấy câu kì lạ rồi... rồi đột nhiên rơi xuống! Chị ơi..."
Trì Hải Hoan òa khóc, giả bộ run lẩy bẩy rồi ngất lịm trong lòng bảo vệ.
"Đội trưởng! Có chuyện rồi! Chị gái của Tạ tiểu thư rơi xuống biển rồi!" Gã bảo vệ hoảng loạn báo về qua bộ đàm.
"Thiếu gia! Vừa nhận được tin chị của Tạ tiểu thư đã rơi xuống biển!"
Đội trưởng bảo vệ tất tả chạy đến chỗ Tạ Thư Dật, người đang lười biếng dựa vào sofa, nhàn nhã lướt web.
"Cái gì? Không thể nào!" Thư Dật suýt làm rơi laptop khỏi đùi.
Trì Hải Hoan rơi xuống biển rồi ư?
Không chần chừ, hắn ném luôn laptop lên sofa và phóng theo đội trưởng ra ngoài.
Khi tới mép vực, chỉ thấy một bảo vệ đang dùng hết sức bấm nhân trung cô gái trong lòng, cố gắng làm cho cô tỉnh lại.
Khi Tạ Thư Dật nhìn thấy sợi dây chuyền Dolphin Kiss lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, trái tim đập loạn xạ cũng lắng xuống. May quá, Nhạc Nhạc của hắn vẫn còn đây. Chỉ là... cô bị dọa đến ngất xỉu rồi.
"Tránh ra!" Thư Dật hất mạnh bảo vệ sang một bên, ôm lấy cô siết chặt, một tay bấm nhân trung, khẽ gọi tên cô.
Một tiếng "ưm..." yếu ớt bật ra. Mi mắt khẽ động, cô khó nhọc mở mắt ra.
"Thư Dật..." Cô cố sức rúc vào lòng hắn. "Chị... chị em..."
Người trong lòng hắn bật khóc thút thít, từng tiếng nức nghẹn như dao xoáy vào lòng Tạ Thư Dật, vòng tay càng ôm cô chặt hơn.
"Không sao rồi... em không sao là tốt rồi. Đừng khóc nữa. Trì Hải Hoan chắc chắn sẽ gặp dữ hóa lành. Đừng khóc."
Hắn cố gắng dỗ dành, rồi quay sang đội trưởng bảo vệ:
"Liên hệ ngay đội cứu hộ trên biển! Không được bỏ cuộc dù chỉ là một tia hy vọng! Nhanh lên!"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?