🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Anh Trai Ác Ma Nói Yêu Tôi

Anh Trai Ác Ma Nói Yêu Tôi


Chương 168: Vị Khách Không Mời

Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương

Dịch giả: Sam Mạc Anh

---

Vừa nghĩ đến điều đó, mắt Hải Nhạc lại cay xè, cô bật khóc lớn hơn.

Tạ Thư Dật vội ôm vai cô, nhỏ giọng dỗ:

"Đừng khóc nữa... mọi người tới thăm em. Em khóc vậy họ lại ái ngại rồi bỏ về mất."

Nghe hắn nói, Hải Nhạc giật mình, cố nuốt nước mắt, quay sang mọi người:

"Xin lỗi... em không cố ý. Chỉ là... em buồn vì mẹ thôi."

Nhã Nghiên bước lên, kéo tay cô:

"Bọn tớ biết mà, không có gì đâu. À, tớ với chị Hy Ca mang nhiều đồ ăn ngon cho cậu lắm... ôi chết, để quên ngoài xe! Tớ đi lấy ngay."

Tạ Thư Dật nhún vai:

"Mọi người đến đông vậy, mà người làm trong nhà thì tôi cho nghỉ hết cả tháng. Xem ra phải tự lo thôi."

Sở Lâm Phong bật cười:

"Xời chuyện nhỏ. Tụi này qua đây vốn tính nghỉ dưỡng mà. Chỉ sợ làm phiền hai người đang sống đời vợ chồng son thôi."

"Không đâu. Cứ tự nhiên như ở nhà đi." Tạ Thư Dật nói.

Lâm Phong đảo mắt:

"Ở đây có ca nô lượn sóng với du thuyền mini đúng không? Ra biển câu cá đi! Đồ biển tươi nấu tại chỗ là nhất!"

Hứa Chí Ngạn chen vào:

"Ý hay đó! Tụi này đẩy ca nô xuống biển nhé?"

Tạ Thư Dật bật cười:

"Nó nằm sẵn dưới bãi biển rồi. Các cậu tưởng tôi mấy ngày nay chỉ ru rú trong phòng chắc?"

"Thì đúng vậy còn gì, cứ tưởng cậu mê gái quá quên cả ra ngoài." Lâm Phong huýt sáo trêu.

Tạ Thư Dật hất tung hàng cúc áo, lộ ra làn da nâu rám:

"Không ra nắng thì sao thành ra thế này?"

Cả nhóm cười ồ lên, kéo nhau ra biển. Hải Nhạc phấn chấn lại chút ít, tạm quên nỗi buồn trong lòng, vui vẻ cùng hai cô gái đi lặn ngắm san hô dưới nước.

Cả đoàn chơi ở Hải Giác suốt bốn ngày trời mới lục tục kéo nhau rời đi. Nhìn họ lên xe, lòng Hải Nhạc bỗng cảm thấy hụt hẫng.

Nếu không thể về Đài Bắc nữa... Vậy cô sẽ không thể gặp lại họ thường xuyên nữa sao?

Tạ Thư Dật nhìn nét mặt buồn buồn của cô, liền nắm tay an ủi:

"Không sao đâu, Nhạc Nhạc. Em nhớ họ thì anh đưa em về thăm. Chúng ta có thể về bất cứ lúc nào."

Cô ngập ngừng:

"Hết hè rồi... chúng ta tính sao đây anh? Không lẽ không trở về đi học? Cứ ở đây mãi à? Em vẫn muốn học tiếp. Em không thể bỏ dở được."

"Dĩ nhiên là về. Sao không về được? Chỉ là... nếu em không muốn thì mình có thể không cần quay lại nhà đó."

Hải Nhạc im lặng. Cách làm này... rõ ràng không phải giải pháp lâu dài.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...