Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
---
"Ừ, nó vẫn đứng dậy được, nhưng anh vẫn phải kiểm tra cho chắc, tốt nhất là không sao, nếu không thì Tạ Hải Nhạc, em tiêu đời rồi!" - Tạ Thư Dật vừa hôn cô vừa giở giọng tinh quái, ánh mắt lấp lánh đầy ý đồ xấu xa.
"Vậy anh định kiểm tra thế nào?" - Hải Nhạc kinh ngạc nhìn Tạ Thư Dật, giọng run run đầy nghi ngờ.
"Thì kiểm tra thế này." - Tạ Thư Dật nắm lấy đôi chân thon thả của Hải Nhạc quấn quanh eo mình, dùng sức một cái, lại một lần nữa chìm sâu vào cô, rồi thở dài thỏa mãn đầy mê đắm.
"Á..." - Hải Nhạc không kịp phòng bị, bất ngờ kêu lên một tiếng.
Và khi Tạ Thư Dật bắt đầu hiệp hai, điên cuồng nhưng đầy nhịp nhàng, khuôn mặt cô từ trắng bệch vì kinh hãi ban đầu dần chuyển sang đỏ rực như cánh hoa anh đào nở rộ, cô vươn bàn tay nhỏ bé đấm vào ngực hắn, giọng vừa giận vừa hờn dỗi:
"Anh lừa em! Anh lừa em! Lại lừa em nữa rồi! Anh nghĩ em dễ bị lừa, cứ đến đùa em hoài vậy hả!"
"Đâu có, anh không lừa em đâu, chỉ là anh may mắn thôi, không bị em đạp gãy, cũng là may mắn của em mà, phải không?" - Tạ Thư Dật thở dốc, giọng đầy ranh mãnh, nhưng trong lòng thầm nghĩ, nếu giờ nói thật thì chết chắc, đành phải tiếp tục vờ vịt một chút nữa.
"Nhưng... nhưng... nhưng anh không mang bao... Không được đâu anh!"
"Không kịp đeo rồi, lần sau nhé, lần sau nhất định sẽ đeo, chỉ một lần thôi mà, không dễ 'trúng thưởng' vậy đâu em."
"Không, không, nhất định phải đeo!"
"Thôi được, thôi được, anh chịu em luôn đấy."
Hừ hừ, dù có đeo thì những chú "nòng nọc nhỏ nhắn" vẫn sẽ lẻn ra ngoài, vì cha của chúng đã dùng kim châm thủng hết mớ bao cao su một lỗ nhỏ xíu!
Tóm lại, từ nay về sau, hắn sẽ không bao giờ đồng ý ngủ riêng nữa! Hắn sẽ cố gắng hết mình, để những chú "nòng nọc" dũng cảm sẽ sớm được hắn gieo vào bụng cô!
Dưới ánh đèn hồng phấn mơ màng, căn phòng lại ngập tràn những ngọt ngào và cuồng nhiệt đắm say.
Một đêm quấn quýt khiến cả hai ngủ say như chết, đến khi mặt trời đã lên cao ngất mà họ vẫn chưa hay, nằm ôm nhau ngon lành chẳng màng đến tiếng chuông cửa ngoài kia reo vang inh ỏi.
Long Đế Uy cau mày, điên cuồng nhấn chuông.
Hứa Chí Ngạn đứng bên, khẽ nói: "Chắc hai đứa ngủ quên rồi."
Sở Lâm Phong cười khúc khích: "Xem ra, Thư Dật đang sống cuộc đời 'quân vương từ nay không thiết triều' ở đây rồi. Không biết cơ thể bé nhỏ của Hải Nhạc có chịu nổi sự tàn phá của nó không nhỉ? Haizz, cừu non rơi vào miệng hổ rồi."
"Ghét thật! Anh không nghĩ gì đứng đắn được à? Tối ngày cứ nghĩ mấy thứ bậy bạ. Cũng không thèm nhìn xem có con gái ở đây, ghét nhất loại người như anh!" - Minh Hy Ca bên cạnh bực bội nói, giọng đầy khinh khỉnh.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?