Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
"Hải Nhạc, trông cậu có vẻ không vui. Có phải cậu và anh Thư Dật lại xảy ra chuyện gì không? Hai người vòng vo mãi mới đến được với nhau, đừng giận hờn vu vơ nữa nha." Hứa Nhã Nghiên nói với Hải Nhạc.
"Nhã Nghiên, tớ không giận dỗi gì cả. Chỉ là tớ nghĩ, có lẽ tớ và anh Thư Dật thật sự không có duyên." Hải Nhạc cười khổ sở.
"Sao lại không có duyên? Hai người lớn lên bên nhau từ nhỏ, duyên phận tốt hơn bất kỳ ai khác. Đừng nghĩ linh tinh nữa." Nhã Nghiên đáp.
Hải Nhạc thở dài. Chuyện trong nhà khó nói, cô không thể nào mở lời kể cho Nhã Nghiên nghe những chuyện cô và Tạ Thư Dật đã trải qua.
"Nhã Nghiên, tớ luôn cảm thấy mình không nên quay về. Lẽ ra tớ nên ở lại Mỹ, nhưng trên đời làm gì có thuốc hối hận."
"Ôi, có phải cậu và anh Thư Dật lại xảy ra chuyện gì rồi không? Tớ thấy cậu không muốn để ý đến anh ấy, còn anh ấy nhìn cậu có vẻ rất bất lực. Cậu cứ giận một lát thôi, đừng giận lâu quá, như vậy có thể làm tổn thương tình cảm của hai người đấy."
Bất lực? Hắn chắc chắn là đang rất bất lực rồi. Xảy ra chuyện như vậy, hắn có giỏi thế nào cũng đành bó tay thôi.
Haizz, cũng không thể trách hắn. Vốn dĩ hắn đã bị Hải Hoan gài bẫy, hắn cũng đâu muốn thế này!
Dù nghĩ vậy, nhưng lòng cô vẫn đau nhói! Rất đau! Đứa bé trong bụng chị gái lại là con của hắn! Cứ nghĩ đến điểm này, cô lại thấy khó chịu như nuốt phải con ruồi! Cô biết hắn không cố ý, nhưng cô không phải thánh nhân. Lòng ghen tuông, tủi thân và đau khổ khiến cô mỗi đêm gối ướt đẫm nước mắt. Khi nghĩ đến việc mình rõ ràng sắp được ở bên hắn, vậy mà lại bị ép phải chia xa, tim cô đau như dao cắt.
Cô và hắn, rõ ràng rất yêu nhau, nhưng lại bị chị gái chen vào. Chen vào thì thôi đi, đằng này lại còn gài bẫy để lên giường với hắn, rồi lại có thai! Lại còn đúng vào lúc hai người sắp đính hôn nữa chứ!
Có phải định mệnh đã an bài cô là người phải ra đi?
Nếu đã định phải rời đi, sao không đi sớm hơn? Tại sao lại phải ở đây chịu đựng nhiều dày vò đến thế?
Nhìn chị gái cứ đi đi lại lại trước mặt, bụng đã hơi nhô ra. Nhìn cái bụng đó, lòng cô lại càng nhói đau!
Thôi, rời đi thôi. Định mệnh đã an bài, cô phải là người ra đi rồi!
"Tạ Hải Nhạc, thầy Thích đang tìm cậu!" Một người bạn cùng lớp gọi Hải Nhạc.
"Ồ." Hải Nhạc đáp.
Giờ nghỉ trưa, thầy Thích tìm cô làm gì?
Cô nhớ lại chuyện thầy Thích từng nói với ba mẹ cô rằng thầy ấy cũng thích cô và muốn theo đuổi cô. Nhất là sau khi nghe đoạn ghi âm, mỗi khi gặp lại thầy Thích, cô lại cảm thấy hơi khó xử.
"Đi đi, chắc thầy có việc." Nhã Nghiên đẩy nhẹ Hải Nhạc.
Hải Nhạc đến văn phòng của Thích Hán Lương, thấy anh đang chống cằm suy tư.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?