🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Anh Trai Ác Ma Nói Yêu Tôi

Anh Trai Ác Ma Nói Yêu Tôi


Chương 141: Sẵn Lòng Đợi em ấy Trưởng Thành

Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương

Dịch giả: Sam Mạc Anh

"Được rồi, không nói về em ấy nữa. Haizz, yêu là gì? Yêu rốt cuộc là gì chứ?" Long Đế Uy thở dài.

Tạ Thư Dật chỉ cảm thấy toàn thân lạnh cóng, không thể kiểm soát được mà run lên bần bật.

"Có rượu không? Tôi muốn uống rượu!" Hắn khàn giọng nói với Long Đế Uy.

"Vừa hay lần trước tôi lấy được một chai Lafite 83 của ba, để trong tủ lạnh mini trên xe, vẫn chưa mở nắp. Cậu uống chút đi cho ấm người, mặc áo ướt như vậy, cơ thể có khỏe đến mấy cũng có thể bị cảm đấy." Long Đế Uy nói.

Tạ Thư Dật nóng lòng cầm chai rượu lên, chất lỏng lạnh buốt chảy xuống cổ họng, rồi hóa thành dòng nhiệt ấm nóng, bắt đầu làm dịu lồng ngực lạnh lẽo của hắn.

"Này, không phải là rượu gạo trắng đâu! Ai đời lại uống như vậy chứ, lãng phí quá." Long Đế Uy tiếc nuối nói.

Tạ Thư Dật cứ ừng ực uống, hắn chỉ muốn tự làm mình tê dại thôi.

Chẳng mấy chốc, trong tay hắn chỉ còn lại một cái chai rỗng. Vỏ chai nặng trĩu rơi xuống ghế. Hắn thở dài, ngã vật ra ghế ngồi.

Long Đế Uy chỉ biết thở dài lắc đầu. Khi đến Tạ gia, trời đã tạnh mưa. Tạ Thư Dật loạng choạng bước xuống xe, Long Đế Uy đỡ hắn vào phòng ngủ, xả nước ấm, rồi đẩy hắn vào phòng tắm.

"Tắm nước nóng đi, tâm trạng sẽ tốt hơn thôi." Long Đế Uy nói.

Tạ Thư Dật như một con rối đi vào phòng tắm. Hắn không bước vào bồn tắm, mà bật vòi sen ở chế độ mạnh nhất, xả hết cái lạnh trên người, rồi từ từ cởi quần áo ra.

Hải Nhạc không cần hắn nữa! Đúng như Nhã Nghiên nói, hắn thực sự đã mất cô rồi!

"Nhạc Nhạc..." Tạ Thư Dật ngước lên, cố gắng không để mình khóc, nhưng nước mắt nóng hổi vẫn không ngừng tuôn rơi, hòa lẫn vào dòng nước đang chảy. Hắn rốt cuộc cũng buông xuôi, bật khóc trong lặng im.

Long Tương Tư khẽ mở cửa, thấy tấm chăn run rẩy, biết Hải Nhạc lại đang khóc. Chị thở dài, chậm rãi ngồi xuống mép giường.

"Thư Dật nói gì vậy?"

Tạ Hải Nhạc quay người lại, đôi mắt đã sưng húp như quả đào chín. Cô lao vào lòng Long Tương Tư, khóc nức nở:

"Chị ơi, em đau lòng quá, đau lắm! Anh ấy bảo em tha thứ cho anh ấy, em không muốn tha thứ cho anh ấy đâu! Không muốn! Nhưng em lại buồn quá, lại thương anh ấy quá, em phải làm sao đây? Em phải làm sao đây?"

Long Tương Tư thở dài, nhẹ nhàng ôm Hải Nhạc vào lòng, khẽ nói:

"Hải Nhạc, thực ra Thư Dật... haizz, nó yêu em thật lòng đấy. Chỉ là, nó còn quá trẻ, không biết phải yêu em thế nào thôi. Chị nghĩ, trong tình cảnh của hai đứa bây giờ, tạm thời chia xa một thời gian để cả hai bình tĩnh lại, suy nghĩ kỹ càng cũng tốt. Em cũng còn nhỏ, chưa thể chịu đựng được một tình cảm sâu nặng như vậy, điều đó chỉ khiến em cảm thấy ngạt thở thôi. Đã vậy, đi Mỹ cùng chị để hít thở một chút cũng tốt."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...