Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
"SHIT!" Tạ Thư Dật giận dữ ném điện thoại vào ghế ngồi.
Ai mà biết cái hàng dài này đến bao giờ mới tan? Hắn không thể chờ đợi được nữa! Tạ Thư Dật mở cửa xe, đóng lại rồi lao thẳng vào màn mưa.
Khi hắn ướt sũng xuất hiện ở nhà họ Long, Long Đế Uy nhìn bạn mình mà giật mình.
"Nói mau đi, Nhạc Nhạc có ở nhà cậu không?" Tạ Thư Dật hỏi dồn dập.
Long Đế Uy liếc nhìn hắn, nói: "Cậu và em ấy chia tay rồi sao? Hải Nhạc gọi điện cho Tương Tư, nói muốn cùng đi Mỹ nên Tương Tư liền đón em ấy về đây."
Tạ Thư Dật bất giác lùi lại vài bước, Hải Nhạc thực sự đã quyết tâm đi Mỹ sao? Chỉ cần nghĩ đến sau này Hải Nhạc đi Mỹ, sẽ không bao giờ được gặp lại cô, tim hắn đã đập loạn lên vì hoảng loạn.
"Cho tôi gặp cô ấy! Tôi phải gặp cô ấy!" Tạ Thư Dật gần như gào lên.
"Cậu làm gì vậy? Chẳng phải cậu đã chia tay với Hải Nhạc rồi sao?" Long Đế Uy cau mày. "Vừa ướt vừa bẩn như chó con vậy, cậu làm bẩn hết thảm nhà tôi rồi, tấm thảm này là thảm dệt thủ công từ Iran đấy!"
"Tránh ra! Tôi phải gặp cô ấy!" Tạ Thư Dật mặc kệ tất cả.
Long Đế Uy lắc đầu: "Thương nhớ như vậy, tại sao lại chia tay?"
"Nhạc Nhạc! Nhạc Nhạc!" Tạ Thư Dật lao thẳng lên lầu Long gia, gọi lớn. "Nhạc Nhạc! Nhạc Nhạc!"
Hải Nhạc vốn đang nằm trên giường trong phòng của Long Tương Tư. Sau khi trút bầu tâm sự với Long Tương Tư, cô đã khóc đến mệt lả, đang nằm nửa người trên giường nhắm mắt nghỉ ngơi thì đột nhiên nghe thấy tiếng người gọi "Hải Nhạc". Cô bất giác mở mắt, hỏi Long Tương Tư: "Chị, chị có nghe thấy ai gọi em không?"
Hay là cô ngủ mơ rồi?
Long Tương Tư đang vẽ tranh tĩnh vật quay đầu lại nhìn Hải Nhạc, thong thả nói: "Có nghe thấy, sao vậy, nhanh thế đã muốn tha thứ cho nó rồi à?"
"Không phải, chỉ là tự nhiên nghe thấy tiếng người gọi em, hơi lạ thôi." Hải Nhạc ngượng ngùng nói.
"Đàn ông ấy, thứ gì dễ dàng có được thì sẽ dễ dàng từ bỏ, luôn cảm thấy thứ không có được mới là tốt nhất. Cứ để nó hối hận đi, nó không hối hận thì sẽ không biết trân trọng." Long Tương Tư khẽ nói.
"Em biết mà, chị, em biết mình nên làm gì." Hải Nhạc nhẹ nhàng trả lời.
Vừa dứt lời, bên ngoài có tiếng gõ cửa gấp gáp, rồi cánh cửa "ầm" một tiếng bị đẩy ra, Tạ Thư Dật xuất hiện ở cửa. Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng Hải Nhạc không ngờ hắn lại ướt sũng như vừa từ dưới nước lên, cô không khỏi kinh ngạc nhìn hắn.
Tạ Thư Dật cũng thấy cô đang nằm trên giường, liền thở phào nhẹ nhõm, bất giác gọi một tiếng: "Nhạc Nhạc..."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?