🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Anh Trai Ác Ma Nói Yêu Tôi

Anh Trai Ác Ma Nói Yêu Tôi


Chương 134: Xin Lỗi, Chúng ta Chia Tay Đi!

Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương

Dịch giả: Sam Mạc Anh

Vẻ mặt Tạ Hải Nhạc cũng trở nên tái nhợt, cô nhìn thẳng vào Tạ Thư Dật, bình thản nói: "Tùy anh, anh nói rất đúng, em cũng cần phải suy nghĩ lại."

Tạ Thư Dật cũng nhìn chằm chằm cô, hồi lâu sau, hắn nở một nụ cười kỳ quái, nhẹ giọng nói: "Tất nhiên, em phải suy nghĩ cho kỹ rồi! Tốt nhất là so sánh cho đàng hoàng. Có lẽ, Thích Hán Lương kinh nghiệm hơn anh, có thể cho em nhiều niềm vui hơn, dù sao thì, anh đã cưỡng ép em, còn hắn, là em cam tâm tình nguyện!"

Hải Nhạc không thể tin được nhìn hắn, cả người run lẩy bẩy, nước mắt nhanh chóng lăn dài trên má. Cô mấp máy môi vài lần, nhưng chỉ phát ra tiếng nức nở không rõ lời.

Thích Hán Lương giận đến tím mặt: "Tạ Thư Dật! Cậu quá đáng lắm rồi! Sao cậu có thể nói cô ấy như vậy! Cần biết rằng..."

"Cút! Họ Thích kia! Biến đi! Ngoài hành lang nhà tao có treo một khẩu súng săn! Tốt nhất là cút khỏi mắt tao trước khi tao đổi ý!" Tạ Thư Dật chỉ tay ra cửa nói với Thích Hán Lương.

"Cậu..." Thích Hán Lương tức giận định xông tới chỗ Tạ Thư Dật.

"Thầy Thích, xin thầy về nhà trước đi ạ, chuyện hôm nay, em thực sự xin lỗi, không phải lỗi của thầy, mà là lỗi của em, là em đã không xử lý tốt. Xin lỗi thầy! Thầy về trước đi! Đợi anh ấy bình tĩnh lại, em sẽ giải thích rõ ràng, thầy đừng lo lắng." Tạ Hải Nhạc cố nén tiếng khóc, gượng cười nói với Thích Hán Lương.

"Em chắc chắn sẽ ổn chứ?" Thích Hán Lương hỏi.

"Em sẽ ổn thôi, thầy cũng thấy rồi đấy, em sẽ không sao đâu." Tạ Hải Nhạc đáp.

"Được rồi, tôi đi đây." Thích Hán Lương liếc nhìn Tạ Thư Dật một cái rồi rời khỏi phòng Hải Nhạc.

"Anh cũng đi đi, em mệt lắm, em muốn ngủ." Hải Nhạc quay lưng lại, bước về phía giường. Cô chỉ muốn khóc một trận thật đã, bởi vì hắn không còn muốn cô nữa rồi! Hắn không muốn tiếp tục mối quan hệ với cô nữa!

Hải Nhạc đau khổ lao lên giường, vùi mặt vào chăn, lặng lẽ rơi nước mắt.

Hắn không tin cô! Không tin lời cô nói, cô phải giải thích chuyện tối nay thế nào đây? Giải thích kiểu gì đây? Với một người cố chấp như hắn, giải thích thêm nữa cũng là thừa thãi...

Tạ Thư Dật nhìn bóng lưng cô, trong lòng lại bùng lên một cơn giận khác. Cô lạnh lùng như vậy, cứ như đang nóng lòng muốn hắn biến mất! Tình yêu gì chứ! Cô nói cô yêu hắn ư! Vớ vẩn! Toàn là vớ vẩn!

"Thật là vô tình mà, có gã đàn ông khác rồi thì muốn đuổi anh đi sao, Tạ Hải Nhạc, em muốn đuổi anh đi ư? Anh đây càng không đi!" Tạ Thư Dật sải bước đến bên giường Hải Nhạc, nhìn chằm chằm cô.

Hải Nhạc quay đầu lại, kinh ngạc nhìn hắn. Tại sao hắn vẫn chưa rời đi? Chẳng phải đã nói cần bình tĩnh, cần lý trí sao? Chẳng phải nói cần suy nghĩ kỹ càng sao?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...