Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
Lúc này, Tạ Hải Nhạc lảo đảo bước ra ngoài. Trì Hải Hoan làm như không có chuyện gì, quay sang Thích Hán Lương nói:
"Em gái em tửu lượng kém, thầy uống với em đi. Tối nay em cực kỳ muốn uống rượu."
"Thôi, đừng uống nữa. Tôi đưa hai người về, Hải Nhạc cần nghỉ ngơi." - Thích Hán Lương nói.
Sắc mặt Trì Hải Hoan lập tức thay đổi, cô ta hằn học trừng mắt nhìn anh. Thích Hán Lương giả vờ không thấy, đỡ lấy Hải Nhạc, dịu giọng nói:
"Nếu em thấy khó chịu, tôi đưa hai người về ngay."
"Vâng, cảm ơn thầy. Em đau đầu quá, lần sau sẽ không uống nữa." - Hải Nhạc vừa xoa trán vừa đáp.
Thích Hán Lương dìu cô, mở cửa ra. Trì Hải Hoan đành phải nghiến răng tức tối mà đi theo sau.
Trên xe, điện thoại của Hải Nhạc lại vang lên. Trì Hải Hoan nhanh tay cầm lấy, tắt phụt đi, thậm chí còn tháo luôn pin ra trước khi bỏ máy vào lại trong túi của Hải Nhạc.
"Ai gọi thế? Có phải Tạ Thư Dật không?" - Thích Hán Lương vừa lái xe vừa ngoái đầu lại hỏi.
"Không biết là ai, tôi định nghe thì đầu bên kia đã cúp mất rồi." - Trì Hải Hoan tỉnh bơ trả lời.
Nói xong, khóe môi cô ta cong lên một nụ cười âm hiểm. Trong gương chiếu hậu, Thích Hán Lương vô tình nhìn thấy, bất giác rùng mình.
Cô gái này... đang giở trò gì thế? Sao lại cười quái dị đến mức khiến người ta lạnh sống lưng như vậy?
Khi xe đến cổng Tạ gia, Hải Nhạc đã ngủ thiếp đi trên ghế. Thích Hán Lương đành bế cô vào tận phòng.
"Thầy Thích, nghĩ mà xem, nếu Tạ Thư Dật thấy anh xuất hiện trong phòng của Hải Nhạc... anh đoán, sẽ thế nào đây? Thật ra anh đưa nó về, hiệu quả còn tốt hơn là để nó ở ngoài đấy chứ." - Trì Hải Hoan bất ngờ lên tiếng.
Thích Hán Lương nhíu mày, nhìn cô ta đầy nghi hoặc:
"Tôi ở lại đây làm gì? Tôi đưa em ấy về đến nơi là xong, giờ có thể đi ngay. Chẳng lẽ cô còn định dẫn một người đàn ông khác vào Tạ gia?"
Trì Hải Hoan che miệng cười khúc khích:
"Thầy Thích, anh ngây thơ quá. Đêm nay anh buộc phải ở lại đây rồi. Xin lỗi nhé, thứ tôi cho con bé uống, không phải loại khiến người ta đơn giản ngất đi đâu, mà là loại thuốc kích dục buông thả. Nếu anh không ở đây... e là đêm nay, cô em đáng thương của tôi, không thỏa mãn được thì sẽ nhảy lầu mất thôi!"
Thích Hán Lương tức giận đến mức quay vòng trong phòng, quát lớn:
"Trì Hải Hoan! Không phải cô nói chỉ cho em ấy ngất đi, để sau này khiến Tạ Thư Dật hiểu lầm thôi sao? Vậy mà... vậy mà cô dám cho em gái mình uống thứ thuốc đó?! Cô có còn là con người không hả?!"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?