Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
"Nhạc Nhạc, chị xin lỗi! Lúc đó chị thật sự chỉ vì quá tức giận, chị xin lỗi em. Tối nay chị mời em ăn cơm, em đừng từ chối chị nhé." Trì Hải Hoan nhỏ nhẹ nói.
Hải Nhạc có chút do dự.
Vì ba nhập viện, lại đúng lúc một tòa nhà đang xây bỗng sập giàn giáo, khiến người chết và bị thương nên Tạ Thư Dật phải thay ba đi xử lý, một hai ngày không về được.
"Nhạc Nhạc, chẳng lẽ, em không muốn tha thứ cho chị sao? Chị thật lòng mà, chúng ta tạm gác Tạ Thư Dật sang một bên, chúng ta vẫn là chị em tốt mà. Một tháng này, em cũng đã cho chị cơ hội tiếp cận Thư Dật, chị cảm ơn em, thật đấy, Nhạc Nhạc. Chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện tử tế nhé! Đến đây lâu rồi, chị chưa từng mời em đi ăn, đi chơi bao giờ cả. Hơn nữa, Thư Dật lại không có ở nhà, mà nếu ở nhà, thì làm gì có cơ hội để chị mời em? Em gái, đi đi, chỉ có hai chúng ta thôi. Nếu chị em mình có chuyện gì, nói ra là xong, chúng ta vẫn là chị em tốt." Trì Hải Hoan nói.
"Thôi được, em đi." Hải Nhạc đành phải gật đầu.
Vì cô ta đã thành tâm mời, cô cũng không có lý do gì để từ chối.
Trì Hải Hoan mời cô đi ăn lẩu thượng hạng, rất ân cần, liên tục gắp rau cho cô và trò chuyện đủ thứ, như thể những chuyện không vui trước đây với Hải Nhạc chưa từng xảy ra.
Đến rồi thì cứ ăn thôi. Ăn thì cứ ăn, Hải Nhạc cũng không sợ chị giở trò gì. Ăn lẩu, hơn nữa lại ở ngoài, Hải Hoan không thể giở được trò gì được, đúng không?
Khi Hải Nhạc đang ăn rất vui vẻ, Trì Hải Hoan đột nhiên nói:
"Anh kia đẹp trai thật đấy!"
"Ai ạ?" Hải Nhạc không khỏi nghi ngờ ngẩng đầu nhìn quanh.
"Đây này, chính là người đó." Hải Hoan dùng đũa chỉ về phía bóng lưng kia.
Hải Nhạc nhìn thấy một bên mặt, nhìn kỹ thì nhận ra, chàng trai đẹp trai mà chị gái nói chính là thầy Thích!
Họ không đặt phòng riêng kín mà là một gian có vách ngăn, bên trong có thể nhìn ra ngoài, và bên ngoài cũng có thể nhìn vào trong.
Không ngờ thầy Thích lại xuất hiện ở quán lẩu, nhưng cách xa thế này, cô cũng không muốn chào hỏi. Không ngờ Thích Hán Lương đi cùng hai người khác đang đi về phía này. Khi đi ngang qua, Thích Hán Lương liếc mắt một cái đã thấy Hải Nhạc, vẫy tay chào:
"Hải Nhạc, sao em lại ở đây?"
Hải Nhạc vội vàng đứng dậy, cười nói với thầy:
"Chào thầy Thích, em và chị gái đến ăn lẩu, thầy có muốn ngồi cùng không ạ?"
Hải Hoan cũng đứng dậy, nói:
"Đây, đây chính là thầy Thích mà em đã từng kể sao?"
Thích Hán Lương cười:
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?