Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
"Con nói gì?" Mẹ Hải Nhạc chợt đứng phắt dậy.
"Tạ Thư Dật, anh điên rồi à!"
Hải Nhạc hoảng hốt chạy đến trước mặt Tạ Thư Dật, muốn bịt miệng hắn lại.
"Nhạc Nhạc! Giờ là lúc nào rồi? Em còn sợ họ biết sao?" Tạ Thư Dật nắm chặt tay Hải Nhạc, ánh mắt rực lửa nhìn cô.
"Mau nói cho họ biết, lần đầu tiên của em, đã sớm thuộc về anh!" Tạ Thư Dật cầu xin nhìn Hải Nhạc.
Hải Nhạc hoảng loạn quay đầu nhìn mẹ, thấy mẹ đang mang vẻ mặt không thể tin nổi và đầy đau khổ.
"Đừng ép em! Thư Dật, đừng ép em!" Hải Nhạc không ngừng lắc đầu.
Chỉ nghe một tiếng "đùng", Hải Nhạc lại quay đầu nhìn, mẹ cô lại ngã xuống đất bất tỉnh.
"Mẹ!" Hải Nhạc gào lên, chạy đến bên mẹ, quỳ xuống bên cạnh bà.
Còn ba Tạ xông đến trước mặt Tạ Thư Dật, tát mạnh vào mặt hắn một cái:
"Đồ súc sinh! Sao mày lại tàn nhẫn với Nhạc Nhạc như vậy?"
Tạ Thư Dật ôm lấy khuôn mặt nóng rát, không nói nên lời.
Ba Tạ cũng vì quá tức giận mà sắc mặt đột ngột thay đổi, tay ôm ngực, người loạng choạng định ngã xuống, Tạ Thư Dật vội vàng ôm lấy ông.
"Ba! Ba!" Tạ Thư Dật lập tức cảm thấy sợ hãi, ba không phải bị hắn chọc tức đến tái phát bệnh đấy chứ?
"Đồ nghịch tử! Nghịch tử!" Ba Tạ cũng nghẹn một hơi, ngất đi.
"Ba! Ba!" Tạ Thư Dật sợ đến ngây người!
Trì Hải Hoan chạy ra ngoài, lớn tiếng gọi xuống dưới lầu:
"Vú La! Vú La! Mau gọi cấp cứu đi! Mau lên! Ông chủ và bà chủ đều ngất rồi! Mau lên!"
Sao lại thế này? Sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Hắn chỉ nói sự thật, tại sao mọi người lại không thể chấp nhận? Hơn nữa còn tức giận đến mức này?
Tạ Thư Dật không kìm được mà khuỵu xuống đất.
Ba Tạ và mẹ Hải Nhạc đều phải nhập viện, nhưng mẹ Hải Nhạc từ chối gặp Hải Nhạc, nói rằng bà không muốn thấy cô.
Cuối cùng, Hải Nhạc quỳ gối trước cửa phòng bệnh, cầu xin mẹ gặp mình. Ba Tạ nằm cùng phòng, không đành lòng nên đã mở cửa cho cô vào.
"Mẹ, con xin lỗi! Con xin lỗi!" Hải Nhạc khóc nức nở.
Mẹ Hải Nhạc rưng rưng nhìn cô:
"Nhạc Nhạc, có phải thật không? Có phải thật không? Con và Thư Dật thực sự đã ..."
Hải Nhạc hít một hơi thật sâu, nói:
"Mẹ, không có chuyện đó, là anh ấy bực bội vì mọi người cứ nói về sự trong trắng của chị, nên mới nói vậy thôi, không có chuyện đó đâu!"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?