Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
"Trì Hải Hoan, rốt cuộc là chuyện gì thế này? Sao Tạ Hải Nhạc lại ở bên Tạ Thư Dật? Em làm ăn kiểu gì mà không giữ được Thư Dật?"
"Lúc trước anh đâu có nói với tôi rằng Hải Nhạc thích Tạ Thư Dật! Nếu tôi biết sớm, tôi tuyệt đối đã không để cho nó có cơ hội tỏ tình!" – giọng Trì Hải Hoan bên kia điện thoại đầy trách móc.
"Nhưng là do em không giữ được Tạ Thư Dật!" – Thích Hán Lương vừa bực vừa gấp.
Vốn tưởng mình còn có thời gian, nào ngờ hai người kia đã đàng hoàng tay trong tay công khai tình cảm rồi.
"Còn anh thì sao, chẳng phải cũng không giữ được Hải Nhạc sao? Tôi đã nói hôm đó anh phải tìm cách giữ chân Hải Nhạc lại cơ mà."
"Hôm Valentine nhà tôi có chuyện nên bị trễ. Đến khi tôi ra ngoài, Hải Nhạc đã đi cùng Hứa Chí Ngạn rồi, tôi còn cơ hội nào nữa? Thấy hai người họ ở bên nhau, tôi chỉ có thể quay về thôi!" – Thích Hán Lương bất lực giải thích.
Thích Hán Lương luôn nghĩ Hải Nhạc không thực sự thích Hứa Chí Ngạn, chẳng qua chỉ là cùng cậu ta qua một ngày lễ tình nhân. Vì thế anh mới tạm yên tâm mà rời đi, không ngờ kết quả lại là... cô tỏ tình thành công!
Đúng là ông trời chẳng hề đứng về phía mình.
Bên kia, giọng Hải Hoan vang lên đầy toan tính:
"Này, tôi nói cho anh biết, nếu anh thực sự muốn ở bên Hải Nhạc, tôi có một cách cực kỳ hay. Nhưng anh phải giúp tôi! Tôi đảm bảo, anh sẽ có thể ôm được mỹ nhân về tay!"
Thích Hán Lương ngập ngừng trong chốc lát, cuối cùng không nhịn được mà hỏi:
"Cách gì?"
"Ra ngoài gặp mặt rồi nói. Tôi muốn bàn trực tiếp với anh."
"Được. Trà quán Lan Hoa, năm giờ chiều nay." – Thích Hán Lương dứt khoát đưa ra địa điểm.
Tạ Thư Dật và Hải Nhạc về đến nhà. Bầu không khí yên ắng đến lạ thường. Hai người vừa mới về không lâu thì ba Tạ cũng đã trở về sớm hơn thường lệ. Ba người lặng lẽ ăn xong bữa tối.
Sau đó, ba Tạ nhìn con trai, nghiêm giọng:
"Thư Dật, uống xong trà thì vào thư phòng gặp ba một chút."
Trong thư phòng, ông đứng trước cửa sổ, lặng lẽ nhìn ra ngoài, ánh mắt đầy tâm tư.
Thư Dật bước vào, khẽ gọi: "Ba, có chuyện gì, ba cứ nói."
Ba Tạ khẽ thở dài, giọng trầm thấp:
"Thư Dật, ba biết trong lòng con luôn cho rằng ba là một người cha thất bại. Có lẽ đúng là ba đã lơ là việc dạy dỗ, mới khiến con đi đến bước đường hôm nay, làm ra chuyện hoang đường thế này."
Nghe vậy, Thư Dật ngẩng đầu, xúc động đáp:
"Con chưa từng nghĩ đến chuyện báo thù gì cả, nhất là với dì!" (Sam: Có chắc là chưa từng???)
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?