Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
"Đừng sợ cô ta. Có anh ở đây rồi. Anh sẽ luôn ở bên cạnh em, em không cần phải lo lắng về cô ta đâu." – Tạ Thư Dật dịu dàng trấn an.
Dù Trì Hải Hoan không nói gì, vẻ mặt vẫn bình thản, nhưng ánh mắt của cô ta lại khiến người ta rợn gáy, lạnh buốt đến đáng sợ. Thực ra, trong lòng Thư Dật cũng có chút bất an. Thế nhưng, nếu để Hải Nhạc nhận ra, cô sẽ càng thêm hoảng loạn. Hắn muốn trở bờ vai vững chãi cho cô nương tựa, thì tuyệt đối không thể để lộ sự lo lắng trong lòng mình.
Đêm đó, Hải Nhạc cứ trằn trọc mãi không ngủ được. Hình ảnh ánh mắt của chị gái khiến cô bất giác run rẩy – thật sự rất đáng sợ!
Nhưng nỗi lo lắng ấy lại dường như quá thừa. Bởi sáng hôm sau, Hải Hoan bất ngờ chủ động chào hỏi, dáng vẻ bình thường như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Dẫu vậy, trong lòng Hải Nhạc vẫn còn thấp thỏm.
"Nhạc Nhạc, mấy hôm nay chị thấy trong người không khỏe. Em giúp chị xin nghỉ ba ngày nhé." – Hải Hoan nói.
"Vâng. Nếu chị mệt thì cứ nghỉ ngơi cho khỏe, chờ cơ thể khá hơn rồi hãy đi học. Em sẽ giúp chị xin nghỉ." – Hải Nhạc lập tức gật đầu.
Đến cổng trường của Hải Hoan, Tạ Thư Dật quay sang nói với Hải Nhạc:
"Anh vào giúp Hải Hoan xin nghỉ. Em cứ ngồi trong xe, đừng xuống."
Hắn nhanh chóng đi thẳng đến lớp của Hải Hoan, làm thủ tục xin phép thay cô ta. Trước ánh mắt chỉ trỏ, xì xào bàn tán xung quanh, hắn chẳng buồn để tâm. Đang chuẩn bị ra cổng, phía sau bỗng vang lên một tiếng gọi:
"Anh là Tạ Thư Dật phải không ạ?"
Thư Dật quay lại, thấy một nam sinh đang nhìn mình.
"Đúng vậy. Cậu là ai?"
Nam sinh có chút do dự: "Em là Phạm Triết."
"Có chuyện gì không?" – Thư Dật hỏi.
Phạm Triết lưỡng lự, rồi mới dè dặt lên tiếng:
"Trì Hải Hoan... cậu ấy dạo này vẫn ổn chứ?"
Thư Dật gật đầu: "Nó chỉ hơi khó chịu trong người, nghỉ vài hôm sẽ đi học lại. Chắc chắn cậu sẽ sớm gặp thôi."
"Ồ..." – Phạm Triết thoáng ngập ngừng, dường như còn muốn nói gì nữa nhưng lại thôi.
Thư Dật nheo mắt nhìn, rồi hỏi thẳng:
"Sao thế, cậu thích nó à?" Hắn nhàn nhạt bổ sung: "Nếu thật lòng thích, thì cứ mạnh dạn theo đuổi. Bất kể có khó khăn trở ngại gì, hãy cố gắng giành được trái tim nó. Thay mặt nhà họ Tạ, tôi cảm ơn cậu."
Trong lòng hắn thầm nghĩ: nếu cậu nam sinh này có thể đem lòng mến Hải Hoan và theo đuổi thật sự, vậy thì tốt quá. Như thế hắn và Hải Nhạc cũng bớt được không ít phiền phức.
Phạm Triết ngỡ ngàng:
"Thật sao? Ý anh là... nhà anh đồng ý để em theo đuổi Trì Hải Hoan?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?