Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
Để thoát khỏi đám phóng viên dai như đỉa, Trì Hải Hoan chẳng còn cách nào khác ngoài chạy theo Phạm Triết quay lại trường. Cả hai băng qua những con hẻm nhỏ trong khuôn viên trường để tránh đám phóng viên đang lùng sục phía trước.
"Trèo qua tường đi." – Phạm Triết bất ngờ kéo tay Hải Hoan, chỉ về phía bức tường thấp phía sau.
"Cái gì? Cậu bảo tôi trèo tường á?" – Trì Hải Hoan tròn mắt.
"Chẳng lẽ cậu muốn quay lại đó cho đám phóng viên chụp tiếp à?" – Hắn nhướng mày, mặt đầy vẻ thách thức.
Trì Hải Hoan nghiến răng, thà mất chút hình tượng còn hơn để bọn săn tin chĩa máy ảnh vào mặt mình như vậy. Vậy là cô ta nghiến răng trèo theo Phạm Triết, vụng về đáp xuống mặt đất phía bên kia, quần áo có hơi lấm bẩn. Vừa đứng vững, cô ta đã chỉnh lại váy áo, hất mái tóc ra sau và cất giọng đầy miễn cưỡng:
"Cảm ơn cậu."
Phạm Triết bật cười:
"Sao? Trông cậu có vẻ bực bội nhỉ? Cả buổi hôm nay cứ thấp thỏm không yên, nhìn là biết có chuyện phiền lòng rồi."
Hắn nhún vai, sau đó giơ tay vỗ nhẹ lên vai Hải Hoan:
"Đi thôi, đừng cau có nữa! Tớ mời cậu một ly."
Trì Hải Hoan thoáng do dự, trong lòng cũng muốn tìm nơi nào đó xả stress một chút, hôm nay đúng là một ngày tồi tệ.
"Bọn mình còn mặc đồng phục, cậu tính vào quán bar kiểu gì?" – Trì Hải Hoan khoanh tay, giọng không mấy tin tưởng.
Phạm Triết cười đầy bí hiểm, giơ một chiếc thẻ trong tay lên.
"Không phải bar, là một hộp đêm đặc biệt. Ở đó không cấm học sinh. Anh tớ là thành viên, tớ lén lấy thẻ của ảnh. Tớ có thể dùng danh nghĩa anh ấy để thanh toán."
Trì Hải Hoan hơi lưỡng lự, ánh mắt đầy ngờ vực.
"Những chỗ như vậy... e là không phù hợp với bọn mình."
"Sợ gì chứ? Chỉ là uống vài ly thôi mà! Hay là..." – Phạm Triết nheo mắt, nụ cười có chút trêu chọc – "Trì Hải Hoan, gan cậu chỉ có vậy thôi sao? Hay cậu lo tớ sẽ ăn thịt cậu?"
Phạm Triết khoanh tay, cố ý nhấn mạnh từng chữ: "Yên tâm đi, tớ chỉ muốn theo đuổi cậu thôi. Nếu cậu không tin tớ thì... coi như tớ chưa nói gì."
Giọng điệu khiêu khích đó khiến Trì Hải Hoan hơi nhíu mày. Cô ta hít sâu một hơi, cuối cùng gật đầu: "Thôi được. Hôm nay tôi thật sự bực mình, dẫn tôi đi. Nhưng hay là... cậu rủ thêm vài người nữa?"
"Người đông thì còn gì vui?" – Phạm Triết cười nhếch mép – "Chỉ hai đứa mình thôi. Cậu yên tâm, chúng ta cùng trường, chẳng lẽ cậu nghĩ tớ sẽ làm gì cậu sao?"
Trì Hải Hoan nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt dò xét. Phạm Triết dù có đào hoa, nhưng trước nay vẫn chưa từng vướng phải tai tiếng gì quá đà. Hơn nữa, Hải Hoan đoán tên này chỉ muốn tán tỉnh mình, chắc chắn sẽ không dám làm gì quá giới hạn.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?