Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
Mẹ Hải Nhạc quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo, chất chứa oán hận nhìn cả hai chị em.
"Các con... lại để cùng một thằng con trai đùa bỡn trong lòng bàn tay! Bị nó xoay như chong chóng! Mẹ thật sự quá thất vọng!"
Bà cười cay đắng, giọng nói như dao cứa vào tim từng người trong phòng.
"Mẹ coi như chưa từng sinh ra hai đứa! Cút hết đi! Mẹ không muốn nhìn thấy các con nữa!"
Lời nói ấy như sét đánh ngang tai, khiến Hải Nhạc choáng váng đến mức suýt đứng không vững.
"Mẹ... con xin lỗi..." - Cô đau đớn thốt lên, trái tim như vỡ nát.
Nhưng mẹ Hải Nhạc chỉ quay mặt đi, chẳng thèm để ý đến cô.
Hải Nhạc không còn biết làm gì nữa. Cô cố gắng nuốt xuống nỗi nghẹn ngào, nhưng cổ họng đau rát như có lưỡi dao sắc nhọn cào xé. Không thể chịu đựng thêm, cô òa khóc, lao ra khỏi phòng mẹ.
Ngoài hành lang, Tạ Thư Dật và ba Tạ đứng đó, một người gần, một người xa.
Hải Nhạc nhìn Tạ Thư Dật, trong khoảnh khắc đó chỉ muốn lao vào lòng hắn mà khóc cho thỏa. Nhưng không được... Cô run rẩy ôm lấy hai cánh tay mình, nước mắt lặng lẽ rơi. Không có ai an ủi, cũng chẳng có ai để dựa vào. Chưa bao giờ, cô cảm thấy cô độc đến thế.
Tạ Thư Dật nhìn Hải Nhạc đau khổ đến vậy, lòng hắn như bị ai bóp nghẹt, đau đến không thở nổi. Hắn chỉ muốn lao đến, ôm chặt lấy cô, thì thầm bên tai rằng hắn vẫn ở đây, vẫn sẽ luôn che chở cho cô. Nhưng giữa họ là bóng dáng nghiêm khắc của ba hắn, cao lớn và bất động như một bức tường thành, khiến hắn chẳng dám nhúc nhích. Tạ Thư Dật đành đứng trơ ra như pho tượng, bất lực nhìn những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gò má Hải Nhạc, từng giọt như cứa vào tim hắn.
Lúc này, Hải Hoan cũng bước ra, khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt. Ngay khi thấy chị mình xuất hiện, Hải Nhạc lập tức quay người bỏ đi. Cô không muốn nhìn thêm dù chỉ một giây!
Rõ ràng mọi chuyện không phải như lời chị ta nói, vậy mà chị ta chẳng chút do dự, trơ trẽn đổ hết tội lỗi lên đầu Tạ Thư Dật. Không một mảy may hối hận, không một chút áy náy!
Càng nghĩ, Hải Nhạc càng thấy lòng mình lạnh giá. Tình thân, niềm tin, tất cả như đống băng vụn vỡ trong lòng cô.
Khi Hải Nhạc bước ngang qua, Tạ Thư Dật theo bản năng vươn tay níu lấy cô. Hắn chỉ muốn gạt đi những giọt nước mắt đang vương trên má cô, muốn nói gì đó để xoa dịu nỗi đau trong lòng cô. Nhưng tay hắn chưa kịp chạm tới, Hải Nhạc đã hất mạnh ra.
"Đừng." - Giọng cô khàn đặc, nhỏ đến mức như chỉ mình cô nghe thấy.
Ba vẫn đang đứng đó, ánh mắt sắc lạnh dõi theo từng cử động, vậy mà hắn còn dám làm vậy sao? Lá gan của Tạ Thư Dật đúng là không nhỏ chút nào!
Ba Tạ từ nãy giờ vẫn im lặng, gương mặt chẳng chút biểu cảm, như tảng đá vô hồn giữa cơn bão. Đến khi chứng kiến hành động vừa rồi của Tạ Thư Dật, ông mới chậm rãi lên tiếng, giọng bình tĩnh nhưng lạnh lẽo đến đáng sợ.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?