Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
"Cái gì? Anh nói gì?"
Hải Nhạc bật dậy quá mạnh, đầu va thẳng vào nóc xe, phát ra một tiếng cốp đau điếng. Nhưng cơn đau thể xác ấy chẳng là gì so với cơn bão đang cuộn trào trong lòng cô.
Cô quên hết mọi thứ, quên cả đau, quên cả thời gian và không gian. Trong đầu cô, chỉ còn vang vọng những lời của Tạ Thư Dật, hắn đã lên giường với chị cô!
Không thể nào! Không thể nào! Tạ Thư Dật... tối qua lại lên giường với chị cô?!
Chỉ một đêm, mới chỉ một đêm cô không ở nhà. Vậy mà khi trở về, thứ cô nhận được lại là tin tức này?!
Hắn và chị cô...Hắn và chị cô...
Hải Nhạc cảm thấy cả thế giới như sụp đổ trước mắt. Hơi thở trở nên rối loạn, không khí dường như bị rút cạn, để lại trong lồng ngực một khoảng trống lạnh lẽo đến đáng sợ.
Cô không dám nghĩ tiếp, nhưng cũng không thể ngăn mình nghĩ đến. Chị cô...chị cô chắc chắn sẽ không buông tha cho hắn!
Tạ Thư Dật nói yêu cô, nhưng lại ngủ với chị cô! Yêu cô ư? Vậy mà chỉ trong một đêm, hắn đã phản bội cô!
Trái tim cô đau đến mức không thể thở nổi, như thể có hàng ngàn mũi tên cùng lúc xuyên qua, vỡ vụn từng mảnh, từng mảnh...
Hải Nhạc chết lặng nhìn Tạ Thư Dật, đôi mắt cô hoang mang đến cực độ, nước mắt không kìm nổi mà tuôn trào, từng giọt lớn lăn dài xuống má, như muốn cuốn trôi tất cả những gì cô vừa nghe thấy.
Cô không tin được. Không thể nào tin được.
Thấy Hải Nhạc như vậy, lòng Tạ Thư Dật hoảng loạn đến mức không thể suy nghĩ được gì nữa. Nhìn ánh mắt đau đớn và tuyệt vọng của cô, hắn bỗng dưng hối hận. Hối hận vì đã nói ra.
"Nhạc Nhạc..." - Tạ Thư Dật gọi tên cô, giọng khẩn cầu, bàn tay vươn ra muốn kéo Hải Nhạc vào lòng, nhưng Hải Nhạc đột nhiên hét lên:
"Tạ Thư Dật! Anh lừa tôi!"- Cô gào lên, nước mắt ướt đẫm khuôn mặt, rồi dùng toàn bộ sức lực đẩy mạnh hắn ra.
Cô không thể ở đây thêm một giây nào nữa. Cô phải rời khỏi hắn ngay lập tức!
Hải Nhạc run rẩy mở cửa xe, gần như lao ra ngoài trong cơn tuyệt vọng.
"Nhạc Nhạc! Nhạc Nhạc!" - Tạ Thư Dật cuống cuồng đuổi theo. "Đừng chạy! Nghe anh giải thích! Nghe anh nói đã!"
Trời ơi, rốt cuộc hắn đã làm gì? Hắn yêu cô, hắn không muốn mất cô. Nhưng lại chính tay đẩy cô vào đau khổ tột cùng như thế này!
Hải Nhạc không nghe thấy gì nữa, cô chạy, chạy điên cuồng, nếu còn đứng lại thêm một giây, cô sẽ tan nát hoàn toàn mất.
Nhưng Tạ Thư Dật vẫn nhanh hơn, hắn đuổi theo, vòng tay siết chặt lấy cô từ phía sau.
"Anh xin lỗi! Anh xin lỗi! Nhạc Nhạc! Anh xin lỗi! Xin lỗi!"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?