Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
"Đồ súc sinh! Được! Mày muốn cắt đứt quan hệ? Tốt! Nhưng trách nhiệm này, mày trốn không thoát đâu! Dù thế nào, mày cũng phải đính hôn với Hải Hoan!" - Ba Tạ giận dữ gầm lên, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận.
"Không! Con không đồng ý!" - Tạ Thư Dật siết chặt nắm đấm, gằn từng chữ. "Như vậy không công bằng với con!"
"Công bằng?" - Ba Tạ bật cười đầy chế nhạo, ánh mắt trừng trừng nhìn con trai. "Không công bằng chỗ nào? Mày lấy đi sự trong sạch của người ta, mày phải cưới nó! Mày có ra ngoài lăng nhăng với ai, tao không quản! Nhưng đây là Hải Hoan, là Hải Hoan!"
"Tóm lại, con không đồng ý!" - Tạ Thư Dật cắn răng, giọng nói lạnh băng. "Nó muốn chết? Con cũng muốn chết đây! Tùy mọi người muốn làm gì thì làm! Cứ luôn miệng nói về sự trong sạch của nó, thế còn con? Tại sao chỉ có nó mới đáng được bảo vệ? Con chưa bao giờ muốn đụng vào nó! Chưa từng có ý định lên giường với nó! Sự trong sạch của con cũng bị nó hủy hoại đấy!"
"Mày... thằng nghịch tử!" - Ba Tạ giận dữ đến mức toàn thân run lên, siết chặt nắm đấm, định lao tới đánh con trai.
Tạ Thư Dật mạnh mẽ giật tay khỏi mẹ Hải Nhạc, ánh mắt tràn ngập sự phản kháng. Hắn sẽ không đính hôn với Trì Hải Hoan! Không đời nào! Giờ phút này, trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ duy nhất, hắn phải gặp Nhạc Nhạc!
Không quan tâm đến những ánh mắt phẫn nộ sau lưng, Tạ Thư Dật quay người lao xuống lầu, chạy ra khỏi căn nhà. Hắn cần gặp cô, cần nghe giọng cô, cần cảm nhận hơi thở cô. Chỉ có Nhạc Nhạc mới có thể cho hắn dũng khí chống lại tất cả!
"Thằng khốn! Mày quay lại đây! Quay lại đây ngay! Mày muốn chọc tao tức chết à?" - Ba Tạ gào lên giận dữ, định đuổi theo.
"Để nó đi bình tĩnh một chút cũng tốt." - Mẹ Hải Nhạc nhanh tay giữ chồng lại. "Em tin nó sẽ quay lại. Chuyện này, chúng ta từ từ thương lượng. Anh càng ép, nó càng phản kháng."
"Sao lại thành ra thế này? Rõ ràng trước đây nó đối xử với Hải Hoan rất tốt, vậy mà bây giờ lại nhất quyết không chịu cưới con bé?" - Ba Tạ siết chặt nắm đấm, đôi mắt đỏ hoe vì tức giận.
Mẹ Hải Nhạc khẽ liếc sang Trì Hải Hoan. Cô ta hơi co rúm lại, cúi đầu vẻ mặt đáng thương.
"Trường Viên, anh ra ngoài trước đi. Em có chuyện muốn nói riêng với Hoan Hoan." - Mẹ Hải Nhạc nghiêm giọng.
"Được, hai người cứ nói chuyện." - Ba Tạ hừ lạnh, quay người rời đi.
Vừa bước ra ngoài, ông quét mắt nhìn những người giúp việc trong nhà, giọng điệu lạnh băng:
"Sáng nay chuyện gì xảy ra, coi như các người chưa thấy gì hết! Nếu để tôi nghe được bên ngoài có lời đồn đại nào, tất cả các người, tôi sẽ đuổi hết!"
Nhà có chuyện xấu, tuyệt đối không thể để lọt ra ngoài!
"Dạ vâng, vâng ạ!" - Vú La hoảng hốt bước lên trước, vội vàng gật đầu. "Chúng tôi tuyệt đối không nói ra ngoài! Đây là chuyện nhà của ông chủ mà, hơn nữa... cũng không phải chuyện gì to tát."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?