Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
Mệt quá! Mệt đến mức không nhấc nổi tay chân!
Tạ Thư Dật gục xuống giường của Trì Hải Hoan, hơi thở nặng nề.
Trì Hải Hoan từ từ mở mắt, nhìn hắn Tạ Thư Dật bất động trên giường mình, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
"Tạ Thư Dật, anh xem thường em quá rồi." - Giọng Trì Hải Hoan nhẹ bẫng, nhưng từng từ lại chất chứa sự u ám đáng sợ. "Em lớn đến từng này, chưa ai chơi được em cả. Anh nghĩ có thể dùng em xong rồi vứt bỏ sao? Anh tưởng em sẽ ngoan ngoãn chịu nhục mà rút lui sao? Ban đầu còn nghĩ thứ thuốc này chẳng có cơ hội dùng đến, không ngờ... cuối cùng lại phải dùng thật."
Hơi thở Trì Hải Hoan dồn dập hơn, tay run rẩy đặt lên người Tạ Thư Dật.
"Tạ Thư Dật, lần này anh đừng hòng thoát khỏi em."
Hải Hoan cúi xuống, tháo giày, cởi tất của Tạ Thư Dật, rồi khó nhọc nâng hắn lên giường. Sau đó, những ngón tay siết chặt vạt áo hắn... từng lớp vải bị xé toạc, từng mảnh quần áo rơi xuống sàn...
Tiếng chuông báo thức chói tai vang lên khiến Tạ Thư Dật giật mình tỉnh dậy.
Hự... Đầu hắn đau như búa bổ! Tạ Thư Dật nhăn mày, đưa tay ôm trán, chỉ cảm thấy có gì đó không đúng...Tiếng chuông này, không phải chuông báo thức của hắn!
Tạ Thư Dật cảm giác có gì đó ấm nóng, mềm mại đang đè lên ngực mình. Hắn cúi đầu nhìn xuống, giật mình hoảng hốt!
"Oh, my God!" - Tạ Thư Dật bật người ngồi dậy, tim đập điên cuồng trong lồng ngực.
Ánh mắt vội vã quét khắp căn phòng, cách bài trí xa lạ, mùi hương xa lạ...Trái tim hắn như rơi thẳng xuống vực thẳm!
Người đang nằm trên ngực hắn cũng cựa quậy tỉnh giấc. Trì Hải Hoan chớp mắt mơ màng, rồi đột ngột nhận ra điều gì đó, lập tức bật dậy, khuôn mặt đỏ bừng.
Ánh mắt Tạ Thư Dật chợt dừng lại trên những dấu vết lốm đốm đỏ trên cổ và xương quai xanh của cô ta. Hắn cảm thấy đầu mình ong ong, hai tay ôm chặt lấy thái dương. Trời ơi... rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?
Một lúc lâu sau, Tạ Thư Dật hít một hơi thật sâu, ngẩng lên, gằn từng chữ:
"Nói! Rốt cuộc chuyện này là sao?"
Trì Hải Hoan bị hắn quát đến sững sờ, đôi mắt bắt đầu đỏ hoe.
"Anh còn hỏi em chuyện gì xảy ra?" - Giọng cô ta run rẩy, mang theo nỗi uất ức tột cùng. "Em còn chưa hỏi anh đây! Chuyện tối qua, anh quên sạch rồi sao? Anh đối xử với em thế nào, anh quên hết rồi à?"
Trì Hải Hoan nghẹn ngào, nước mắt lã chã rơi xuống.
"Tôi... tôi rốt cuộc đã làm gì cô?" - Giọng Tạ Thư Dật khàn đặc, mang theo sự hoảng loạn không thể che giấu. "Tôi chỉ ngủ quên thôi! Tôi chẳng làm gì cả! Cô đừng có vu khống tôi!"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?