Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
"Em... em có thể giúp gì cho chị đây?" - Hải Nhạc khẽ rút tay khỏi tay chị, giọng hơi chần chừ. "Tạ Thư Dật là người thế nào, chị cũng biết rồi đấy. Hắn chẳng bao giờ để ai nhìn thấu tâm tư của mình. Chuyện tình cảm, em thật sự không giúp được chị. Nếu một ngày nào đó hắn khiến chị tổn thương, đừng trách em không nhắc trước. Hắn thay lòng đổi dạ rất nhanh... Bạn gái trước đây của hắn bị bỏ hết người này đến người khác, thậm chí có người vì hắn mà nhảy lầu. Chị... phải chuẩn bị tinh thần, bất cứ lúc nào cũng có thể trở thành người tiếp theo."
Cô không nói để đùn đẩy trách nhiệm, mà đó là sự thật.
Tạ Thư Dật chính là người như vậy. Hải Nhạc nhớ rất rõ, trước đây khi bố mẹ không có nhà, hắn thường xuyên dẫn các cô gái khác nhau về. Được dẫn về hai lần đã là kỳ tích, chẳng có ai vượt qua lần thứ ba.
Vậy còn cô thì sao? Liệu một ngày nào đó, khi hắn chán cô, hắn cũng sẽ đá cô không chút thương tiếc ư?
Nhưng ít nhất lúc này, hắn yêu cô.
Tạ Thư Dật đã nói rất rõ: Trì Hải Hoan chỉ là quân cờ để thử thách cô, để kích thích cô mà thôi.
Nghĩ đến đây, Hải Nhạc lại thấy lòng trĩu nặng. Nếu không vì cô, chị mình đâu phải trở thành quân cờ trong trò chơi của hắn!
"Nhạc Nhạc! Sao em lại nói vậy?" - Trì Hải Hoan không tin nổi nhìn em gái, nước mắt dâng đầy trong mắt. "Chẳng lẽ trong lòng em, từ lâu đã mong chị bị hắn đá, mong chị bị anh ấy làm tổn thương sao?"
"Không! Em không có!" - Hải Nhạc vội lắc đầu. "Em chỉ nói sự thật thôi. Chính chị cũng thấy rồi mà, hắn là kẻ thất thường, ai mà biết được bước tiếp theo hắn định làm gì? Chị ở bên hắn lâu vậy đã là kỳ tích rồi đấy. Nghe nói bạn gái trước của hắn, nhiều nhất cũng chỉ bên hắn một tuần, còn chị đã mấy tháng rồi! Hắn vốn là tên công tử đào hoa! Ai yêu hắn... chỉ có nhận về tổn thương mà thôi!"
Những lời này chẳng những là cảnh báo cho chị, mà dường như cũng là nhắc nhở cho chính mình. Biết đâu một ngày nào đó, chính cô cũng sẽ là kẻ bị Tạ Thư Dật làm tổn thương!
"Em..." - Hải Hoan tức đến nghẹn lời. "Em không chịu giúp chị sao?"
"Chị bảo em giúp thế nào đây?" - Hải Nhạc thật sự bất lực.
"Nhạc Nhạc, nhờ em... sau này tránh xa Thư Dật một chút, được không?" - Hải Hoan nắm chặt tay em gái, giọng run run. "Em giờ đã có Hứa Chí Ngạn rồi, tránh xa anh ấyđi! Chị... bây giờ chẳng còn chút cảm giác an toàn nào. Chỉ cần có cô gái nào đến gần Thư Dật, chị đều sợ anh ấy sẽ thích họ! Nhạc Nhạc, sau này em tránh xa Thư Dật một chút nhé? Tốt nhất là xa lánh hẳn đi! Giúp chị đi!"
Hải Nhạc sững sờ nhìn chị. Chị cô... lại yêu cầu cô như vậy sao?! Yêu cầu này thật quá đáng!
"Nhưng chúng ta ở chung một nhà, cúi đầu không gặp thì ngẩng đầu cũng thấy. Với lại, em và hắn học cùng trường, làm sao tránh xa hắn được?" - Hải Nhạc gượng cười, cố giữ bình tĩnh.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?