Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
Trên đường quay lại rạp phim, điện thoại trong túi Tạ Thư Dật bất chợt rung lên. Hắn lôi ra, liếc nhìn màn hình rồi nhấn nút nghe.
"Alo."
Giọng Trì Hải Hoan lập tức vang lên, mang theo cả sự bực bội:
"Anh đi đâu vậy? Chẳng phải nói chỉ ra hút một điếu thuốc thôi sao? Em tìm anh khắp nơi mà không thấy!"
Tạ Thư Dật thoáng khựng lại, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh. Hắn hờ hững đáp:
"Anh quên mang thuốc theo, trên xe cũng không có. Tìm mãi không thấy loại thường hút. Thôi, không mua được thì hút loại khác vậy. Anh đang quay lại đây."
Nói dối xong, hắn chẳng đợi Trì Hải Hoan đáp lại mà cúp máy ngay lập tức.
Tạ Thư Dật tạt vào một tiệm tạp hóa bên đường, tiện tay mua một bao thuốc, châm một điếu, hít sâu vài hơi để mùi thuốc ám đầy người. Sau đó, hắn vội vã quay lại rạp phim.
Từ xa, hắn đã thấy Trì Hải Hoan đứng ngoài sảnh, dáo dác nhìn quanh với vẻ lo lắng. Khi thấy hắn xuất hiện, cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó lại cau mày trách móc:
"Anh đúng là... cứ phải hút đúng loại thuốc đó mới chịu được à? Công tử nhà giàu có khác!"
Tạ Thư Dật không đáp, chỉ lướt mắt nhìn cô một cái, rồi thản nhiên nói:
"Thôi về đi, bộ phim này cũng chẳng hay, mà đầu anh hơi đau."
Thật ra, trong lòng hắn chỉ toàn là hình bóng của Hải Nhạc. Nghĩ đến cô ở nhà một mình, trong lòng vẫn còn bất an, hắn chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây.
Trì Hải Hoan thoáng sững lại, đáy mắt thoáng vẻ hụt hẫng:
"Vậy... chúng ta không đi sông Đạm Thủy nữa sao?"
"Lần sau đi, lần sau."
Trong lòng hắn biết rõ, sẽ không có lần sau!
Nhưng đúng là Tạ Thư Dật đau đầu thật. Không chỉ vì mệt mỏi, mà còn vì hắn không biết phải mở lời với Trì Hải Hoan thế nào.
Là do hắn quá bốc đồng ngay từ đầu. Hắn cứ tưởng rằng nếu ở bên Trì Hải Hoan, hắn có thể ép được chân tâm của Hải Nhạc, có thể khiến cô nhận ra tình cảm của mình. Bây giờ thì sao? Hải Nhạc đã thừa nhận thích hắn, nhưng đổi lại, Trì Hải Hoan lại trở thành vấn đề nan giải nhất.
Đúng là tự chuốc khổ vào thân! Tạ Thư Dật thầm chửi rủa bản thân.
"Lần sau là khi nào?" - Giọng Trì Hải Hoan kéo Tạ Thư Dật ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn loạn.
Tạ Thư Dật ngước nhìn cô, chợt nhận ra trong ánh mắt cô ẩn chứa một nỗi bất an mơ hồ.
"Mấy ngày nữa đi, anh sẽ đưa em đi. Hôm nay anh thật sự đau đầu." - Hắn cười nhạt, giọng nói có phần lơ đãng.
Không phải cái cớ, hắn đúng là đang đau đầu. Một phần vì những rối ren trong lòng, phần khác là áp lực đè nặng khi nghĩ đến cuộc nói chuyện sắp tới.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?