Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
Hải Nhạc như dây leo quấn chặt lấy Tạ Thư Dật, mềm mại thuận theo từng đòi hỏi của hắn. Nụ hôn vừa nồng cháy vừa tràn đầy yêu thương ấy khiến cô không kìm được mà rơi nước mắt. Hóa ra, một nụ hôn có thể ngọt ngào và hạnh phúc đến thế!
Giây phút này, chỉ cần là điều hắn muốn, chỉ cần cô có, cô đều sẵn lòng trao đi.
Hai người chìm đắm trong nụ hôn cuồng nhiệt, quên đi không gian và thời gian, quên cả thế giới xung quanh. Ngay cả vầng trăng sáng trên cao cũng e thẹn ẩn mình sau những đám mây, nhường lại khoảng trời riêng cho họ.
Nhưng không được. Nếu còn tiếp tục, hắn sẽ không thể kiểm soát được nữa.
Tạ Thư Dật ép mình dừng lại, chấm dứt nụ hôn sâu đầy mê luyến. Hắn thở dốc, siết cô vào lòng, gò má vùi vào mái tóc mềm mại. Hải Nhạc cũng ôm chặt lấy hắn, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ nhưng hỗn loạn trong lồng ngực hắn, cảm giác ngọt ngào đến mức tưởng chừng như nghẹt thở.
"Nhạc Nhạc... Nhạc Nhạc của anh..." - Giọng Tạ Thư Dật khàn đi vì xúc động. Hắn siết chặt cô trong vòng tay, như sợ chỉ cần buông lỏng một chút, cô sẽ tan biến mất.
"Em không biết đâu... Em không biết anh đã khao khát em đến nhường nào! Khao khát đến mức cả tâm hồn và thể xác anh đều đau đớn... Cảm ơn trời, thật lòng cảm ơn trời đã để em thích anh... Nhạc Nhạc, anh hạnh phúc quá, hạnh phúc quá... anh cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian này rồi!"
Tạ Thư Dật cúi đầu, liên tục hôn lên tóc Hải Nhạc, hôn lên đỉnh đầu mềm mại, như muốn khắc ghi sự tồn tại của cô vào từng hơi thở. Nhưng dù có hôn bao nhiêu lần, vẫn cảm thấy không đủ.
Hải Nhạc nghe những lời ấy, lòng cô rung động đến tận cùng. Hóa ra... cảm xúc của hắn cũng giống cô. Hóa ra, cô không phải người duy nhất đau đớn, dằn vặt, rồi lại ngập tràn hạnh phúc khi được ở trong vòng tay hắn.
"Em cũng vậy... Em cũng vậy..." - Giọng cô nghẹn ngào, nước mắt lại chực trào.
Tạ Thư Dật ôm chặt lấy cô hơn:
"Nhạc Nhạc... thật sự cảm ơn em... Cảm ơn em đã kéo anh ra khỏi vòng xoáy đau khổ. Cảm ơn em đã biến anh từ kẻ tuyệt vọng nhất trở thành người hạnh phúc nhất thế gian... Nhạc Nhạc... cảm ơn em... thật sự cảm ơn em..."
Lần đầu tiên trong đời, Tạ Thư Dật không kìm nén nữa. Đôi mắt đỏ hoe, giọng nói run lên vì xúc động, mỗi một câu đều chứa đựng tình yêu sâu nặng nhất dành cho cô.
Tất cả những điều này, đến được với nhau thật không dễ dàng! Tạ Thư Dật đã từng nghĩ mình sẽ mãi mãi mất Hải Nhạc, đã tuyệt vọng đến mức suýt chút nữa muốn kết thúc tất cả. Nhưng Hải Nhạc đã cứu hắn! Hải Nhạc đã nói thích hắn!
Khoảnh khắc ấy, trái tim Tạ Thư Dật nhẹ bẫng như được giải thoát, như thể toàn bộ thế giới đột nhiên bừng sáng. Hải Nhạc thích hắn! Giấc mơ mà Thư Dật đã mơ vô số lần, nay lại trở thành sự thật! Trên đời này, thật sự không ai hạnh phúc hơn hắn! Hắn có cô rồi! Hải Nhạc thật sự đã là của hắn!
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?