Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
Lúc này, người nào đó khẽ ngẩng đầu, vô tình chạm phải ánh mắt hắn. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, đôi mắt cô ánh lên vẻ hoảng loạn, rồi như một kẻ trộm bị bắt quả tang, cô vội vàng cúi gằm mặt xuống, tránh né.
Thấy dáng vẻ chột dạ của cô, Tạ Thư Dật bỗng cảm thấy ngực mình như bị ai đó đè chặt, một cơn nghẹn ứ dâng lên, khiến hắn không sao thở nổi!
Đồ lừa đảo! Cô còn nói Valentine không có kế hoạch gì. Cô còn nói không thầm thích Hứa Chí Ngạn. Toàn bộ... đều là dối trá!
Vậy mà giờ đây, hắn lại tận mắt chứng kiến cô cùng Hứa Chí Ngạn hẹn hò trong một nhà hàng sang trọng như thế này? Cô còn gì để biện minh nữa? Hắn thật sự muốn bật dậy ngay lập tức, muốn lao đến chất vấn cô: Rõ ràng biết hắn ở đây, sao cô còn ngang nhiên dẫn Hứa Chí Ngạn đến? Lồng ngực Tạ Thư Dật phập phồng dữ dội. Hắn cố gắng kìm nén, không để bản thân làm điều gì mất mặt giữa chốn đông người.
Ở bên kia bàn, Trì Hải Hoan vẫn đang thao thao bất tuyệt, nhưng khi ngẩng đầu lên, cô lập tức nhận ra vẻ khác thường trên mặt hắn. Cô theo ánh mắt hắn nhìn sang, vừa nhìn thấy hai người kia, cũng ngây người.
Nhưng Trì Hải Hoan nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Khóe môi cô nhếch lên, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc:
"Hải Nhạc! Em lừa chị à? Rõ ràng em nói Valentine không có kế hoạch gì, vậy mà xem kìa, cùng người ta đến đây ăn tối tình nhân!"
Hải Nhạc hoảng hốt. Cô theo phản xạ liếc sang Hứa Chí Ngạn. Anh hiểu ý ngay, lập tức cất giọng thoải mái:
"Ồ, em là Hải Hoan đúng không? Chị của Nhạc Nhạc? Hai người đúng là có nét giống nhau thật. Nếu không gặp cả hai cùng lúc, chắc anh cũng nhầm lẫn mất."
Hứa Chí Ngạn nhìn Hải Nhạc đầy ý tứ, rồi cười nhạt:
"Nhạc Nhạc thì em cũng biết tính em ấy rồi. Em ấy không thích phô trương, anh phải ép mãi em ấy mới chịu đến đây đấy. Sao vậy, Hải Hoan thấy anh và Nhạc Nhạc không nên đến đây sao? Sợ bọn anh làm phiền hai người à? Nếu vậy, lẽ ra trước đó hai người nên bao trọn nhà hàng chứ."
Lời nói mang theo chút châm chọc.
Tạ Thư Dật nãy giờ vẫn im lặng, nhưng đúng lúc này...
"Keng!"
Hắn đột nhiên ném mạnh dao nĩa xuống đĩa. Tiếng va chạm sắc bén vang lên giữa không gian nhà hàng sang trọng, thu hút ánh mắt của không ít thực khách xung quanh. Ánh mắt hắn lạnh lẽo đến đáng sợ.
"Hứa Chí Ngạn!" - Giọng hắn trầm thấp, đè nén cơn giận đang bùng cháy trong lồng ngực, từng chữ bật ra đầy cay nghiệt: "Cậu đắc ý lắm đúng không? Đến đây khoe khoang với chúng tôi à? Khoe rằng cậu đã cưa đổ Tạ Hải Nhạc? Cậu thấy cần thiết không?"
Hứa Chí Ngạn bật cười nhẹ, giọng điềm tĩnh:
"Thư Dật, tôi nghĩ cậu hiểu lầm rồi. Tôi không có ý khoe khoang gì cả. Hôm nay là Valentine, ai cũng có quyền ở bên người mình thích mà tận hưởng. Chúng ta chẳng hề liên quan đến nhau, cậu tức giận chuyện gì chứ?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?