Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
"Thôi được rồi, để tớ gọi cho anh Thư Dật nhé. Tớ sẽ bảo anh ấy đến Quảng trường 101 gặp cậu, ngay cạnh đài phun nước. Khi anh ấy tới, tớ sẽ rút lui. Được không?"
"Được rồi..." - Hải Nhạc gật đầu, nhưng lòng lại dấy lên chút bất an. "Nhưng... ở đó liệu có bị người ta nhận ra không?"
"Ôi dào, không đâu mà! Cậu cứ đeo kính râm to vào, đảm bảo không ai nhận ra cậu đâu!" - Nhã Nghiên vừa nói vừa lục túi, lấy ra một cặp kính râm lớn rồi dúi vào tay cô bạn thân.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, tâm trạng dần thả lỏng. Nhưng đột nhiên, một tiếng phanh xe chói tai vang lên, một chiếc xe thể thao đỏ rực đỗ xịch ngay trước mặt họ.
Cửa xe bật mở, một bóng dáng quen thuộc sải bước về phía họ.
"Hứa Nhã Nghiên, Diêu Nhạc Nhạc, lâu rồi không gặp."
Là Thường Hàn!
Nhã Nghiên vừa thấy người trước mặt, sắc mặt lập tức thay đổi, vội kéo Hải Nhạc quay đầu bỏ chạy.
"Sao thế? Là Thường Hàn mà, sao chúng ta phải chạy?" - Hải Nhạc ngạc nhiên hỏi.
"Đừng hỏi!" - Nhã Nghiên đáp gọn lỏn, kéo cô chạy nhanh hơn.
Nhưng Thường Hàn phản ứng còn nhanh hơn, anh ta lập tức chặn trước mặt họ, không chút do dự túm lấy cổ tay Nhã Nghiên, kéo mạnh về phía mình.
"Anh làm gì vậy?" - Nhã Nghiên tức giận giãy giụa, tay chân đấm đá túi bụi.
Thường Hàn không buông, chỉ mỉm cười với Hải Nhạc, giọng điệu đầy thản nhiên:
"Nhạc Nhạc, xin lỗi nhé. Từ lúc hai người rời trường đến giờ, anh đã theo sau rất lâu rồi, bây giờ không muốn theo nữa. Anh muốn Nhã Nghiên cùng anh đón Valentine. Yên tâm, không phải bắt cóc đâu. Anh chỉ mượn cô ấy một tối, xong sẽ đưa về nhà. Em không cần lo."
"Thả tôi ra! Đồ khốn nạn, anh bị điên à?!" - Nhã Nghiên vừa giãy vừa hét, nhưng chẳng mảy may làm lung lay ý định của anh ta.
Hải Nhạc còn chưa kịp phản ứng, đã thấy Thường Hàn cúi xuống, dễ dàng vác Nhã Nghiên lên vai như vác một bao gạo, ném thẳng vào xe.
"Hải Nhạc! Hải Nhạc! Tuyệt đối đừng để gia đình tớ biết tớ bị Thường Hàn mang đi, không thì tớ chết chắc! Aaaaaaaaa! Thả tôi ra!" - Nhã Nghiên hét toáng lên với Hải Nhạc, sau đó chuyển sang gào vào mặt Thường Hàn. (Sam: Hóng cặp này thành đôi 😊)
Thường Hàn cười khẽ, vẫy tay với Hải Nhạc:
"Nhạc Nhạc, em tìm ai đó khác cùng đón Valentine đi nhé! Valentine của Hứa Nhã Nghiên là của anh!"
Dứt lời, anh ta đóng cửa xe, nhấn ga, chiếc xe thể thao đỏ rực lao vút đi, để lại Hải Nhạc đứng đó sững sờ, ngây người mất vài giây, rồi vội bụm miệng, kinh ngạc.
Trời ơi, Thường Hàn thích Nhã Nghiên sao?!
Không có Nhã Nghiên bên cạnh, vậy còn cô thì sao đây? Cô nên làm gì bây giờ?
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?