Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
---
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
"Tiểu thư, thiếu gia muốn cô xuống nhà." - Là tiếng của nữ giúp việc Tiểu Thiến.
"Được, tới đây." - Hải Nhạc đứng dậy khỏi bồn tắm, quấn mái tóc ướt sũng lại, mặc vào bộ quần áo ban sáng rồi rời khỏi phòng tắm.
Cô mở cửa, nói với Tiểu Thiến:
"Tiểu Thiến, vào đi, giúp chị sấy tóc một chút."
"Vâng." - Tiểu Thiến bước vào, cầm lấy máy sấy giúp Hải Nhạc sấy tóc, mà cô ngồi ở trước gương thoa lên mặt một lớp kem dưỡng da để trông có sức sống hơn, mẹ sắp về nhà đến nơi, cô muốn cho mẹ thấy vẻ mặt tốt nhất của mình.
"Tiểu thư, làm thế nào vậy? Em cảm thấy cô càng ngày càng đẹp. Cô xem, da của cô mịn như có thể vắt ra nước, tóc của cô, chất tóc tốt như vậy, đàn ông đều thích con gái có mái tóc dài bồng bềnh thế này." - Tiểu Thiến vừa giúp cô làm tóc vừa nói.
"Xinh đẹp có ích lợi gì? Con gái không thể chỉ dựa vào diện mạo xinh đẹp, tốt nhất phải có năng lực mạnh mẽ." - Hải Nhạc thở dài.
"Mẹ em nói, ông trời cho ta thứ này thì cũng sẽ lấy đi thứ khác. Tiểu thư, cô vừa xinh đẹp vừa thông minh như vậy, em lo là sau này sẽ tìm không được người đàn ông nào xứng đôi với cô đâu."
Lúc này, ngoài cửa vang lên một tiếng cười khẩy.
Hải Nhạc không cần quay đầu lại cũng biết là ai đến.
Tiểu Thiến sợ tới mức chiếc lược trong tay cũng rơi xuống đất, cô bé vội vàng tránh sang một bên, ấp úng:
"Thiếu gia, tiểu thư còn chưa chuẩn bị xong, tôi muốn giúp cô ấy nhanh hơn một chút, cho nên mới giúp cô ấy chải tóc."
Mặc dù lão gia là người uy quyền nhất trong nhà, nhưng người mà mọi người sợ nhất chính là thiếu gia. Nếu không cẩn thận đắc tội thiếu gia một lần, cũng đừng mơ tiếp tục ở lại Tạ gia, những nữ giúp việc của Tạ gia và người hầu nhà khác cũng nói chuyện qua lại, biết được đãi ngộ ở Tạ gia là tốt nhất, cho nên không ai muốn rời khỏi Tạ gia.
"Tiểu Thiến, em đi xuống trước đi." - Hải Nhạc nói.
Tiểu Thiến giống như được lệnh ân xá, vội vàng rời khỏi phòng Hải Nhạc.
"Tôi sẽ xong ngay." - Hải Nhạc cúi người lấy cây lược rơi trên mặt đất, không ngờ lại bị Tạ Thư Dật giẫm lên, cô giật mình ngẩng đầu nhìn hắn.
Tạ Thư Dật cúi đầu nhìn xuống vô tình chạm phải cảnh xuân đầy đặn và trắng noãn trước ngực Hải Nhạc, ánh mắt hắn trở nên u ám hơn.
Tạ Hải Nhạc đã phát hiện ánh mắt của hắn thay đổi, tim đập thình thịch, vội vàng ngồi thẳng lên che ngực, lùi lại trước gương, cầm lấy cây lược cuốn chải lên tóc mình. Khi nhìn vào gương, lại thấy Tạ Thư Dật vẫn đang ở sau lưng nhìn mình không chớp mắt, Hải Nhạc hoảng sợ cúi đầu, không hiểu vì sao Tạ Thư Dật bây giờ luôn thích dùng vẻ mặt này nhìn mình.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?