🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 3: Trốn Tìm!

Tôi quên mất hôm nay là thứ bảy! Anh trai không đi làm. Sau khi ra khỏi phòng tôi, anh trai đi vào phòng khách bật ti vi như thường lệ.

- Hôm nay là bản tin thời sự...

Giọng nói của phát thanh viên phát ra, tôi rón rén vào phòng tắm, dòng nước mát lạnh khiến tôi tỉnh táo hơn.

- Cảnh sát đã tìm thấy nhiều cái xác vứt ở căn nhà bỏ hoang ở khu C...

Tôi nghe thấy tiếng cười hí hí của anh trai, tôi biết căn nhà bỏ hoang ấy, lúc trước gia đình tôi sống ở đó nhưng sau khi bố mẹ chết vì tai nạn, tôi và anh trai đã chuyển đi nơi khác. Tôi bước ra khỏi phòng tắm, đã nhìn thấy anh trai đang đứng bất động trước cửa, thấy tôi anh nhe răng mỉm cười.

- Ăn!

Anh chỉ vào phòng bếp rồi đi đến đó, tôi lủi thủi theo sau, trên bàn vẫn là món thịt và canh hôm qua, tôi cố nhịn cơn buồn nôn mà cắm cúi ăn bát cơm trắng.

Sau khi ăn xong tôi thấy anh bưng thức ăn thừa xuống tầng hầm, không biết ai lại xấu số rơi vào tay anh trai.

- Aaa...

Tôi nghe thấy tiếng hét yếu ớt phát ra dưới tầng hầm, lại cảm giác như từng nghe qua ở đâu! Đúng vậy là tiếng hét này giống thanh âm của phát thanh viên trên tivi. Tôi liền trốn vào phòng, bịt tai lại. Ngôi nhà này rất đặc biệt, nó như cách âm hoàn toàn với bên ngoài, dù có hét khàn cả giọng cũng không ai biết.

Bịch!

Tôi nghe thấy tiếng búa bổ vào cái gì đó rất lớn, hé cửa phòng nhìn ra một chút, tôi thấy anh trai một tay đang nắm lấy cái đầu, một tay nắm lấy chân kéo lê lấy xác đã tách lìa của phát thanh viên, dưới nền be bét máu, anh trai lôi ra một chiếc túi ni lông đen rồi cho cái đầu vào trong, rồi tiếng búa lại vang lên tay chân của người phụ nữ tách lìa ra, cơ thể chia làm hai, anh đem từng cái từng cái bỏ vào túi rồi buộc gọn lại, bỗng anh trai quay đầu nhìn phía tôi, tôi giật mình vội đóng cửa lại thở hồng hộc.

Tôi nghe thấy tiếng đóng cửa, anh trai đã ra ngoài phi tan cái xác rồi, dù vậy tôi cũng chẳng dám bước ra. Khoảng 4 giờ chiều tôi nghe thấy tiếng mở cửa, có lẽ anh trai về rồi.

Cốc cốc cốc.

Tôi dè dặt mở cửa phòng mình ra, đập vào mắt tôi là một cảnh tượng kinh hoàng, anh trai đang áp sát gương mặt vào mặt tôi, cơ thể đầy mùi máu tanh, trên tay cầm một chiếc rìu nhỏ.

Nhìn thấy tôi mở cửa, anh trai chầm chậm rút đầu lại, rồi cười một cái, lộ ra hàm răng trắng bị nhuốm đỏ.

- Chết... rồi... đi theo... Haha...

Tôi nghe thấy anh trai đang thì thầm hát một bài đồng dao nào đó, bỗng anh cười lớn, đôi mắt anh trắng dã không thấy đồng tử đâu, tôi khiếp sợ đóng chặt cửa lại, lồng ngực đau nhói.

Lúc này ngoài cửa vang lên giọng hát lạnh lẽo của anh trai, tiếp theo đó tiếng búa đập mạnh xuống cái gì đó, tôi lúc này mới nghe rõ những gì anh trai đang hát.

- Tiếng kêu thảm thiết...

- Xin hỏi ở đâu?

- Cha mẹ chết rồi!

- Tiếp đến là ai?

- Em gái xung phong!

- Đi theo cha mẹ...

Tiếng hát bỗng dừng lại, tiếng búa cũng theo đó im bặt, cả ngôi nhà u ám chìm vào trong im lặng, lúc này tôi đang sợ hãi co ro trên giường không dám thở mạnh, chiếc đồng hồ trên tường kêu tích tắc!

- Em gái... Mở cửa cho anh trai..."

Tôi luống cuống vừa lo lắng vừa sợ hãi mà trốn xuống gầm giường run rẩy.

Cạch!

Tiếng cửa phòng mở ra, tôi đã nhớ là mình đã khóa cửa phòng rồi mà. Tôi nghe thấy bước chân đang chầm chậm đến gần.

- Em gái đi đâu rồi?

Anh ta đứng nhìn một hồi lâu, sau đó mới chịu rời đi, lúc này tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tôi chạm thấy gì đó cứng cứng, vội rụt tay lại. Hah... thì ra là một cuốn sổ, tôi tò mò mở cuốn sổ ra, chữ viết này là bút tích của anh trai!

- Ngày 8 tháng 7 năm 2018, tôi và em gái đang lái xe trên đường, hôm nay trời không sao, mưa rơi ngày một nặng hạt hơn. Tôi đã đâm trúng một người đàn ông! Nhưng hình như hắn không phải người...

Đọc đến đó, tôi cảm thấy sống lưng truyền đến cơn ớn lạnh, tôi ngước mặt lên một gương mặt trắng xanh áp sát mặt tôi, đôi mắt trắng dã của anh trai đang nhìn chằm chằm vào tôi nở một nụ cười dài đến mang tai.

- Tìm thấy rồi!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...