🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 747: Em gái của ông

Trong tình huống hài hước đó, Hoắc Minh Châu chạy trối chết.

Lục Khiêm không rời đi ngay.

Ông ngồi trong xe, chậm rãi hút thuốc lá, nhìn bóng hình xinh xắn kia biến mất phía sau cánh cổng lớn khắc hoa văn đen, hòa vào màn đêm.

Ông không khỏi nhớ tới một người.

Em gái của ông, Lục Tiểu Noãn.

Tiểu Noãn ra đi lúc còn trẻ, trước khi chết cũng không được gặp lại người thân một lần, đây cũng là cái gai trong lòng Lục Khiêm.

Ông đã từng thấy ảnh chụp của Ôn Noãn.

Ôn Noãn sinh ra rất giống người nhà họ Lục, da trắng, mái tóc dài màu trà.

Nhưng xét về tính cách, Lục Khiêm lại thấy bóng hình của Lục Tiểu Noãn trên người Hoắc Minh Châu.

Không, hình như cô còn ngốc hơn Tiểu Noãn một chút.

Lục Khiêm đưa ngón tay thon dài kẹp thuốc lá rồi lại quên hút, mãi cho đến tàn thuốc rơi xuống quần tây, ông mới lặng lẽ mỉm cười.

Hôm nay ông làm sao vậy, chẳng qua chỉ gặp phải một đứa con nít mà thôi.

Sao mà lại, sao mà lại thương cảm đến thế...

Ông lại ngồi một hồi lâu mới khởi động xe quay về khách sạn, vừa về phòng xép, thư ký Liễu lại đang như kiến bò trên chảo nóng, đi đi lại lại khắp nơi, thấy ông trở về vội vàng ra đón, giả vờ trách cứ: “Sao ngài lại ra ngoài một mình, lỡ như xảy ra chuyện gì...”

Lục Khiêm ngồi vào sô pha.

Cho dù vào thời điểm đang vô cùng mỏi mệt, ông vẫn thể hiện tư thế anh minh lỗi lạc, không hề có dấu hiệu chùn bước.

Thuận tay vớt một cái gối ôm tới, sau đó lại định bỏ xuống nhưng rồi ông bỗng nhiên cầm lấy hít nhẹ.

Trên gối ôm có một mùi hương thoang thoảng.

Không phải mùi nước hoa, chỉ đơn thuần là mùi thơm trên người thiếu nữ.

Ngọt ngào như mùi quả cam...

Lục Khiêm hơi nhướng mày, khẽ cười: “Xảy ra chuyện gì được chứ, chẳng qua ra ngoài giải khuây tí thôi! Cậu cũng không biết tôi mệt thế nào đâu, ngày nào cũng phải gặp một

đống người, phiền quá đi mất!”

Thư ký Liễu rót cho ông một ly trà, thoải mái nghe ông oán giận.

Anh ta biết, chỉ khi ở trước mặt anh ta, ông Lục mới có thể nói mấy lời này.

Lục đến thành phố B, có đôi khi sẽ tìm cô ta làm bạn.

Lục Khiêm đi vào phòng tắm, nghe vậy thì suy tư vài giây: “Thôi! Tôi không có hứng thú!”

Thư ký Liễu đi theo phía sau ông, ôn tôn khuyên nhủ: “€ó khi do ngài quá áp lực đấy!”

Nói xong lời này.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...