🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 2149: Đi tìm Hoắc Tây đi!

Hoắc Tây hờ hững không đáp.

Bắt đầu từ khi ấy, bọn họ gần như không ngủ chung phòng. Không phải là Trương Sùng Quang không muốn, mà là mỗi khi đối mặt với vẻ thờ ơ của Hoắc Tây, anh đều không có cách nào tiếp tục được.

Thời gian lâu rồi, anh dường như cũng không muốn nữa...

Hoäc Minh đang nói chuyện với Hoäc Tây thì giọng nói của người giúp việc vang lên: “Cậu Sùng Quang tới rồi.”

Hoắc Tây nhìn qua bên kia.

Dưới ánh đèn sáng ngời trong sảnh, Trương Sùng Quang cởi áo khoác, thuận tay giao cho người giúp việc, rồi đi sang bên bọn họ.

Hai vợ chồng không ở chung nhà với cha mẹ, nên khi tới đều mang theo quà cáp. Lần này Trương Sùng Quang mang theo một loại trà mà dạo này Hoắc Minh thích uống.

“Cha, con tới đón Hoắc Tây về.”

Trương Sùng Quang nói với giọng điệu cung kính thản nhiên, giống như mấy năm qua anh vẫn cùng Hoäc Tây là một đôi vợ chồng yêu thương nhau. Thực tế thì chưa ai vạch trần chuyện hai vợ chồng bọn họ bất hòa với nhau. Hoắc Minh dù biết thì cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở.

Hoäc Minh vẫn mong bọn họ có thể sống hạnh phúc bên nhau.

Ông nhận trà xem thử, mỉm cười: “Trà khá ngon, con có tâm.”

Trương Sùng Quang cúi người ngồi xuống, nghiêng đầu nhìn vợ mình, nhẹ giọng hỏi: “Anh chơi ván cờ với cha rồi chúng ta lại về nhà?”

Tuy rằng anh đang hỏi, nhưng thực tế thì anh đã quyết định rồi.

Vài năm qua chuyện tình cảm của anh không tốt, nhưng mà chuyện làm ăn lại rất thuận lợi, hiếm khi có rảnh cùng Hoắc Minh chơi cờ uống trà tâm sự gì đó. Trong đám con cháu, cũng chỉ có anh là có thể ngồi chơi cùng Hoắc Minh.

Hoắc Tây đứng dậy: “Em đi lên lầu đợi anh.”

Trương Sùng Quang hơi mất mát: “Chỉ nửa tiếng thôi, ở đây không được sao?”

“Eo đau!”

Hoắc Tây vừa xoa eo vừa đi lên lầu, không coi anh ra gì.

Đợi cô đi rồi, Hoắc Minh mới bày bàn cờ ra, thản nhiên hỏi: “Dạo này con và Hoäc Tây đang giận nhau hả?”

Trương Sùng Quang cúi người đặt một viên cờ xuống, nói: “Cha yên tâm, bọn con vẫn bình thường thôi.”

Dưới ánh đèn, anh mặc áo sơ mi trắng phối với quần tây đen, mỗi một tấc vải đều hiện lên vẻ cao quý của anh. Hoắc Minh rất vừa lòng người con nuôi kiêm con rể này, đồng thời rất lo lắng về chuyện hai vợ chồng bất hòa với nhau.

Trương Sùng Quang có chút thất thần, chưa đến hai mươi phút là anh đã thua rồi.

Anh nhặt quân cờ bỏ vào bàn, mỉm cười: “Cha còn có thể tung hoành thêm hai mươi năm nữa.”

Hoäc Minh dựa người ra sau, ánh mắt sâu thẳm.

Một lát sau, ông cười nói: “Đi tìm Hoắc Tây đi!”

Trương Sùng Quang đứng dậy: “Vâng, con đi dẫn Hoắc Tây về trước, thứ bảy sẽ mang Miên Miên và Trương Duệ về nhà ăn cơm... Trời cũng tối rồi, con không đi làm phiền mẹ.”

Hoáắc Tây đã ngủ rồi, quay lưng ra cửa, đắp chăn nửa người, điện thoại tuột khỏi tay.

Trương Sùng Quang cầm điện thoại lên xem, ánh mắt hơi thâm trầm, nhìn một lúc lâu rồi mới chỉnh về màn hình chờ.

Sau đó, anh võ võ vai cô: “Hoắc Tây, về nhà!”

Cô bừng tỉnh từ trong giấc mộng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...