🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 2040: An Nhiên không biết

An Nhiên không biết.

Cô ấy quay mặt đi, cảm nhận được sự nhiệt tình của Hoäc Doãn Tư, bị anh ấy ép hỏi hăng quá cô ấy cũng chỉ khẽ rên như một con mèo con: "Em không biết... Hoắc Doãn Tư, anh đừng hỏi nữa!"

Kế tiếp là một khoảng im lặng.... Không ai nói chuyện, chỉ có sự im lặng dai dẳng.

Đợi đến khi Hoäc Doãn Tư bình thường trở lại, anh ấy trở nên ung dung thong thả, anh ấy sờ khuôn mặt mịn màng của cô ấy, nó rất đỏ rất nóng...

Anh ấy ghé sát vào tai cô ấy, hơi thở hơi loạn, giọng nói khàn khàn lại dịu dàng.

"Em xếp Nữu Nữu ở phòng ngủ đối diện, con bé cũng bảy tám tuổi rồi, chuyện nên hiểu thì cũng hiểu một chút rồi! Nếu lần nào đó em để lộ ra chút âm thanh nào, rồi bị con bé nghe thấy, con bé hỏi em sao cô lại khóc, thế thì phải làm sao đây?"

Anh ấy nói với vẻ mặt nghiêm túc, cứ như thể đang suy nghĩ vì cô ấy vậy, nhưng nghĩ kỹ lại thì cực xấu hổ.

Huống hồ anh ấy nói xong, đôi mắt đen nhánh còn cứ nhìn cô ấy chăm chú. Chốc lát sau, còn cúi đầu hôn cô ấy, hôn môi cũng không nhắm mắt lại. Thật là, Hoắc Doãn Tư hăng hái quá!

An Nhiên tựa lưng vào tường tiền sảnh, ôm lấy vòng eo thon rắn chắc của anh, thái độ hoàn toàn cam chịu, thực ra từ trước đến nay cô ấy đều như này, lúc thân mật với anh ấy cô đều rất nhu thuận.

Anh ấy nói mấy lời trêu ghẹo kia, sao An Nhiên chịu nổi?

Cô ấy khóc thút thít, vụng về nói: 'Hoắc Doãn Tư, đừng nói nữa!"

"Anh nói sai à?”

Anh ấy dừng hôn, đôi mắt đen nhánh thâm thúy nhìn cô ấy, khế hỏi: "Nếu không sợ bị nghe thấy, thì sau này ở nhà chúng ta cứ như này đi?"

An Nhiên tức đến nỗi đấm anh ấy mấy cái.

Nét mặt của Hoắc Doãn Tư trở nên khó lường, sau đó anh ấy không nói mấy lời đó nữa... anh ấy bế cô ấy lên, đi thẳng vào phòng ngủ chính.

Mây tan mưa ngừng.

Dì Lâm gọi điện tới, lúc đó An Nhiên mệt quá nên đã ngủ rồi, Hoắc Doãn Tư bắt máy trong trạng thái ngái ngủ, nói rằng bọn họ đang ở cùng nhau, dì Lâm cũng là người từng trải nên không hỏi nhiều nữa.

Hoắc Doãn Tư ngồi tựa vào đầu giường, áo lót trên người chỉ còn cài hai nút.

Thoải mái phóng khoáng, cực kỳ gợi cảm.

An Nhiên tỉnh rồi, cô ấy mở mắt ra nhìn anh ấy: "Mấy giờ Hoắc Doãn Tư cười nhẹ: "Gần tám giờ rồi!"

An Nhiên nhớ con ở nhà, còn có thím Vương, cô ấy lập tức ngồi dậy: "Sao anh không gọi em dậy?”

Cô ấy định mặc quần áo vào, Hoắc Doãn Tư ngăn: "Nằm xuống đi! Anh đi nấu đồ ăn cho eml”

An Nhiên đang định nói tiếp thì anh ấy lại nói: "Có tí chuyện của Lý Tư Ỷ thôi mà, lát nữa vừa ăn vừa nói."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...