🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 2035: Cô ấy không dám tin

Cố Vân Phàm chưa kịp nói chuyện, Lý Tư Ỷ đã cúp ngang.

Cố Vân Phàm không gọi lại nữa.

Ông ta ngồi đó, chậm rãi hút hết điếu thuốc lá trong tay rồi mới mở cửa xuống xe, đi thẳng vào khu nội trú.

Trong phòng bệnh VỊP. Ông Lý phẫu thuật xong còn đang hôn mê, bà Lý bị kích thích, sức khỏe không chịu nổi đã về nghỉ trước, một mình Lý Tư Ỷ ở trong phòng bệnh trông nom, ngây ngẩn nhìn bố mình.

Bác sĩ nói là ung thư gan giai đoạn cuối, dù có phẫu thuật thì nhiều nhất cũng chỉ sống được nửa năm nửa thôi.

Cô ấy không dám tin, người bố chống trời cho cả nhà lại đột nhiên trở thành thế này.

Hàng mi khẽ run, dính nước mắt.

Y tá đẩy cửa đi vào, nhẹ giọng nói: “Cô Lý, có một ông muốn gặp cô, đang chờ bên ngoài.”

Ông...

Lý Tư Ỷ không đoán ra là ai, nhưng suy nghĩ lại thì nhờ y tá trông bố giúp mình.

Đi ra ngoài, cô ấy thấy một bóng người thon dài đứng cuối hành lang.

Là Cố Vân Phàm.

Mặt Lý Tư Ỷ tái nhợt, cô không ngờ ông ta sẽ tới.

Ngược sáng, bọn họ không thấy rõ nét mặt của nhau.

Rõ ràng mới không gặp nhau một thời gian ngắn, nhưng khi gặp lại đã như xa cách cả một đời, ông ta đã là chồng người khác, còn cô ấy cũng không phải là công chúa nhỏ không buồn không lo nữa.

Hồi lâu, cô ấy đi về phía ông ta.

Khi còn cách nhau khoảng một mét, ông ta nhìn thấy nửa gương mặt sưng to của cô ấy, ngoài sưng đỏ hình như còn chảy máu, đủ để thấy đánh rất mạnh.

Cố Vân Phàm mở miệng, giọng khản đặc: “Rất đau phải không?” Lý Tư Ỷ lẳng lặng nhìn ông ta chăm chú. Trước kia ánh mắt cô ấy luôn là hào quang chói mắt, nhưng bây giờ trong đáy mắt cô ấy không có ánh sáng nữa. Cô

ấy trả lời rất nhẹ: “Phải, rất đaul”

Cố Vân Phàm đi lên một bước, như muốn sờ vào mặt cô ấy.

Nhưng cô ấy lại lùi một bước, giọng lạnh lùng hơn: “Ông Cố, làm thế không thích hợp đâu! Ông là người có vợ rồi, làm thế e là sẽ khiến bà Cố đau lòng đó!”

Cố Vân Phàm hơi tức giận: “Lúc em đến thành phố H quậy ở hôn lễ, sao. không nghĩ sẽ khiến cô ấy đau lòng?”

Nếu là trước kia, cô ấy nhất định sẽ làm ồn với ông ta.

Nhưng bây giờ, cô ấy chỉ lãnh đạm nói: “Nếu ông Cố cần, tôi có thể xin lỗi bà Cố bất cứ lúc nào.”

Chút chuyện xấu trong nhà mình, Cố Vân Phàm cũng không muốn nói ra.

Ông ta nhìn cô, nhẹ giọng nói: “Tôi chỉ muốn tới thăm em thôi! Ngoài ra, có gì cần tôi giúp không?”

Ông ta sờ mặt cô ấy, cô ấy đau đến mức co người lại. Cố Vân Phàm rất đau lòng: “Tôi kết hôn rồi, chúng ta không còn thân thiết đến mức này nữa sao?”

Lý Tư Ỷ ngẩng đầu lên, cô cười nhẹ.

Cô hỏi ngược lại: “Nếu không thì sao hả tổng giám đốc Cố? Gặp ông mà không tránh đi, chẳng lẽ còn đón nhận sự quan tâm và ân huệ của ông, sau đó lại cảm kích mà đưa mình lên giường ông, để ông đùa bỡn, nhân tiện làm tình nhân của ông sao? Cố Vân Phàm, ông muốn tôi như thế à?”

Cô ấy nghẹn ngào: “Dù Lý Tư Ỷ tôi có khó khăn hơn nữa, cũng không làm loại chuyện hạ tiện đó!”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...