🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1517: Một đêm yên bình

Nhưng mà, đáy lòng cô lại có chút rung động.

Từ lúc cô hai mươi tuối, tất cả mọi chuyện cô đều tự mình gánh vác, sau lại cùng Bạch Khởi mở công ty luật…Cô chưa từng dựa dẫm vào một người nào.

Bởi vì Trương Sùng Quang đã rời đi.

Nhưng khi cậu trở lại, cậu nói, Hoắc Tây hãy đế tôi xử lý!

Hoắc Tây nhẹ nhàng nhắm mắt: Hoắc Tiểu Tây, mày cũng không phải người dễ dàng có tình cảm mà! Tại sao lại gặp phải một ngoại lệ là Trương Sùng Quang chứ?

Một đêm yên bình.

Sáng sớm, Hoắc Tây rời giường đi rửa mặt, kem đánh răng đã được bôi, khăn mặt cũng được chuấn bị.

Cô cười nhẹ: Trương Sùng Quang làm bảo mẫu nhỏ cũng không tồi!

Máy nướng bánh mì bên ngoài phát ra tiếng vang thanh thúy, hương bánh mì nướng cũng theo đó bay ra, Hoắc Tây rửa mặt xong thì ra ngoài.

Trương Sùng Quang đang ngồi chờ ở bàn ăn!

Sơ mi trắng tuyết, quần tây màu xám, trang phục gọn gàng.

Bữa sáng là chân giò hun khói, sandwich, sữa, còn có một đĩa hoa quả.

Hoắc Tây muốn uống cà phê.

Trương Sùng Quang Không cho cô uống: “Sáng sớm không được uống! Cũng cần phải thay đổi thói quen hút thuốc lại, hút thuốc thụ động cũng không tốt.”

Hoắc Tây cầm sandwich, cắn một miếng.

Giọng cô không rõ lắm: “Vậy sao cậu không bỏ thuốc đi!”

Trương Sùng Quang giương mắt, ánh mắt có chút thâm sâu: “Cậu muốn tôi bỏ thuốc lá sao?”

Hoắc Tây không trả lời, đế đàn ông bỏ thuốc lá là chuyện của một người vợ.

Tạm thời cô không có suy nghĩ này.

Cô cắn sandwich uống sữa, im lặng, Trương Sùng Quang nhìn chằm chằm cô, bỗng nhiên cậu mở miệng: “Tối qua…Tôi cảm thấy rất thoải mái!”

Hoắc Tây phun một ngụm sữa trên mặt cậu.

Không khí im lặng.

Hoắc Tây nhịn cười: “Xin lỗi nhé Tống Giám đốc Trương!”

Thật lâu sau, Trương Sùng Quang mới lấy giấy lau mặt, sau đó chậm rãi nói: “Sớm muộn gì cũng tìm lại được!”

Hoắc Tây không muốn trả lời cậu.

Ăn xong bữa sáng cồ phải đi tới công ty luật, buối sáng có phiên tòa thấm vấn, cô dự định sau phiên tòa sẽ đến bệnh viện thăm Bạch Khởi.

Trương Sùng Quang đã một ngày không làm phiền cô.

Khi Hoắc Tây rời bệnh viện, tình cờ gặp cậu, cậu đang nói chuyện cùng viện trưởng.

Cô không đi qua quấy fây.

Cô đang cầm theo bao công văn, đứng ở phía xa xa, tự tạo thành một phong cảnh dưới tàng cây.

Trương Sùng Quang đang nói chuyện, bớt chút thời gian nhìn cô vài lần.

Trương Sùng Quang mở cửa xe, đỡ nóc xe đế cô lên xe, lời nói ra cũng có chút chua xót: “Ai! Bạn trai nhỏ của cậu, tôi cũng không có độ lượng đến như vậy, tạm thời không đi đâu!”

Hoắc Tây cũng không miễn cưỡng.

Cô thắt dây an toàn, nói: “Cậu đưa tôi đi siêu thị đi! Tôi muốn mua ít sườn về nấu canh.”

Trương Sùng Quang không tin, nghiêng đầu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...