🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1455: Người giúp việc muốn trả tiền

Đến khi cậu đi ra ngoài, trong nhà yên lặng, chỉ có dưới lầu vang lên một ít tiếng động, Hoắc Kiều trở về từ nước ngoài, đang phát đồ cho người giúp việc trong nhà, cô bé mang theo mặt

nạ dưỡng da còn có ít mỹ phấm dưỡng da.

Người giúp việc muốn trả tiền.

Hoắc Kiều cười híp mắt xua tay: “Không cần đâu! Đều là Hoắc Doãn Tư giúp em mang về.”

Trương Sùng Quang nhìn cô bé.

Hoắc Kiều ngửa đầu nhìn cậu, cười nhạt: “Anh Sùng Quang.”

Trương Sùng Quang khẽ gật đầu, nhưng khóe mắt cậu hơi ướt át, cảm thấy vô cùng xấu hổ… Hoắc Kiều là em gái nhỏ nhất của cậu, ngây thơ đáng yêu, cô bé vẫn gọi cậu là anh Sùng Quang.

Nhưng trong lòng cậu biết, cậu không xứng!

Trương Sùng Quang bỗng nhiên xuống lầu, lấy chìa khóa xe chuẩn bị ra ngoài.

Hoắc Kiều gọi cậu lại: “Anh Sùng Quang, anh đi đâu vậy?”

Cổ họng Trương Sùng Quang căng thẳng, một lát sau, cậu sờ tóc cô bé: “Anh đi tìm chị em.”

Hoắc Kiều vẫn cười.

Trương Sùng Quang ngồi trên xe, hít thở sâu, sau đó khởi động xe.

Lúc Hoắc Tây mở cửa, rất bất ngờ: “Sao cậu lại tới nữa?”

Lúc này trong phòng có tiếng động, Trương

Sùng Quang nhìn thoáng qua, là bác sĩ và một trợ lý.

Hoắc Tây thì thầm: “Có việc gì thì hồm khác nói!”

Trương Sùng Quang lại không đợi được nữa, cậu nhìn cô, nhẹ nhàng hỏi: “Mấy năm đó, có phải cậu… có phải cậu đã rất vất vả không?”

Hoắc Tây đoán là Doãn Tư nói.

Cô nói một cách dửng dưng: “Đều đã trôi qua! Chuyện lâu như vậy rồi không cần phải nhắc lại, hơn nữa bây giờ tôi sống rất tốt.”

Trương Sùng Quang tiến lên hai bước, ôm cô vào lòng trước khi cô kịp phản ứng.

Môi của cậu dán sát vào cố của cô, giọng nói khàn đặc: “Hoắc Tây, tôi không dám hỏi cậu có yêu tôi hay không, tôi muốn hỏi cậu… Có hận tôi hay không?”

Cậu sợ nhất chính là cô không còn một chút tình cảm nào với cậu.

những thứ này còn có ích lợi gì? Trên thực tế, tôi cũng chưa từng nghĩ rằng có một ngày cậu sẽ trở về, càng không nghĩtới cậu sẽ hối hận, bởi vì quá khứ là quá khứ, mất đi là mất đi! Tám năm, Trương Sùng Quang, tình cảm sâu nặng đến mấy rồi cũng sẽ nhạt phai.”

Cô ra dấu cho cậu buông mình ra.

Trương Sùng Quang không chịu buông, mặt cậu rất nóng, áp sát vào cô.

Cậu biết như vậy rất mất mặt, cậu và Bạch Khởi không giống nhau, cậu đã sớm qua cái tuối làm sói nhỏ rồi, nhưng hiện giờ cậu lại dùng tình cảm của quá khứ còn sót đế giữ lại cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...