🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1443: Hoắc Tây đẩy cậu ra

Cậu cứ như vậy ôm cô, dán sát người cô, cảm nhận tiếng khóc than rền rĩ đang đánh sâu vào trái tim mình.

Nỗi đau của Trương Sùng Quang đến từ năm hai mươi tuối cậu lựa chọn từ bỏ Hoắc Tây, nhưng quanh đi quấn lại mấy năm nay cậu phát hiện người cậu muốn nhất vẫn là Hoắc Tây.

Cậu không biết làm thế nào để giành lại cô.

Cậu thậm chí còn không biết liệu họ còn có hy vọng nào hay chăng, và cậu chỉ biết rằng trong giờ phút này cậu muốn ôm lấy cô, như thể… như thế họ chưa từng xa nhau, như thể Hoắc Tây vẫn là người sẵn sàng chia sẻ mọi thứ với cậu.

Cô bằng lòng chia một nửa bên giường với cậu.

Cô bằng lòng chia một nửa bố mẹ cho cậu, cô luôn thích thay tã cho Hoắc Doãn Tư, luôn thích dẫn Hoắc Doãn Tư tới tìm cậu, cô còn thích lôi kéo cậu nhìn Tiểu Hoắc Kiều.

Rõ ràng mọi thứ đều tốt đẹp như vậy.

Rõ ràng, Hoắc Tây là toàn bộ thời thanh xuân của cậu, rõ ràng cuộc sống trong biệt thự đã bù

đắp tất cả đau xót của cậu, có đoạn thời gian đó mới có Trương Sùng Quang hăng hái của ngày hôm nay.

Nhưng cậu lại ném nó đi dễ như trở bàn tay.

Trương Sùng Quang khóc, nước mắt nóng hổi, nóng đến mức trái tim hai người đều bỏng rát.

Hoắc Tây đẩy cậu ra.

Cô khép lại áo tắm, nói nhỏ: “Cậu không trở về, bố mẹ, Doãn Tư, Hoắc Kiều đều có thể chấp nhận cậu, đó là bởi vì người họ mong đợi là con trai, là anh trai, nhưng tôi thì khác, Trương Sùng Quang, tôi có mấy lần tám năm có thế chờ đợi nữa đây!”

“Chúng ta làm người thân đi!”

Không có gì đế tha thứ hay không tha thứ, Hoắc Tây nghĩ.

Nói quá nhiều sẽ thành ra già mồm!

Cô bình tĩnh như vậy, nhưng Trương Sùng Quang lại đau đến gần như mất hết cảm giác.

Cậu rời đi và đóng cửa lại, cô dựa vào cửa, ngửa đầu hơi nhắm mắt.

Hồi lâu sau, cậu xuống lầu ngồi lên xe.

Tài xế đã sớm rời đi, Trương Sùng Quang ngồi ở trên xe, cũng không mở hệ thống sưởi.

Khuỷu tay cậu chống bên cửa sổ xe, ngón

tay thon dài kẹp điếu thuốc, cứ thế mà hút thuốc.

Cậu không biết phải làm gì ngoài việc hút thuốc.

Khoảng chừng hai tiếng sau, một chiếc xe thể thao chạy tới, người trên xe bước xuống khiến mắt Trương Sùng Quang đỏ lên.

Trương Sùng Quang mở cửa xuống xe.

Bạch Khởi cũng nhìn thấy cậu, hơi hất cằm lên, hai người đàn ông im lặng nhìn nhau.

Giọng Trương Sùng Quang rất lạnh lùng: “Cậu tới làm gì?”

Trước mặt Hoắc Tây, Bạch Khởi như một người cuồng yêu, nhưng đổi mặt với Trương Sùng Quang cậu ta hoàn toàn không sợ, cậu ta cười khẩy: “Tổng Giám đốc Trương tới đây làm gì thì tôi tới đây làm cái đó?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...