🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of 3 [Hoàn- Đam Mỹ] Vạn Người Ghét Anh Đây Không Làm

3 [Hoàn- Đam Mỹ] Vạn Người Ghét Anh Đây Không Làm


Chương 75: Ngoại truyện - Tỉnh giấc (2)

Mạc Nhân Tuyết hơi nhíu mày, vừa buồn bực vừa buồn cười hỏi:

"Một năm trước, lúc ông nội tới Thủ đô."

Lộc Dư An khẽ "à" một tiếng, lúc này cậu mới chậm rãi nhận ra — thì ra lần đó bọn họ đã xem như ra mắt phụ huynh rồi. Thảo nào sau bữa cơm hôm ấy, ông Mạc lại đưa cho cậu một bao lì xì dày cộp.

Nhưng mà... nhưng mà...

Tại sao không ai thèm nói với cậu một tiếng vậy?

Cậu ấm ức hỏi:

"Ông ngoại cũng không nói với em..."

Mạc Nhân Tuyết lúc này mới tỉnh táo hỏi lại, vẻ mặt như đã đoán trước:

"Cụ Nhan chắc lại quên mất rồi."

Nghe đến đây, Lộc Dư An chỉ biết uể oải ngả người vào lòng Mạc Nhân Tuyết, cậu thở dài một tiếng rõ dài.

Cậu cố lục lại trí nhớ, muốn xác định xem lần đó mình có làm gì thất lễ hay không.

Chắc là... không có đâu nhỉ?

Một tay Mạc Nhân Tuyết nhẹ nhàng ôm lấy người trong lòng, tay kia vỗ về tóc cậu, giọng dịu dàng khẽ nói:

"Yên tâm đi, ông nội rất thích em."

Từ sau khi tỉnh lại khỏi cơn ác mộng đêm đó, Mạc Nhân Tuyết gần như không cách nào từ chối được bất kỳ hành động tiếp xúc thân mật nào với Dư An. Tựa như chỉ có những cái ôm gần gũi này mới khiến anh thật sự xác nhận được sự tồn tại chân thực của cậu.

Dĩ nhiên, Dư An không biết những suy nghĩ ấy trong lòng anh.

Cậu nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi bất an. Một ông cụ chỉ mới gặp cậu đúng một lần, sao có thể nói là "rất thích" được chứ?

Đúng lúc đó, màn hình điện thoại của Mạc Nhân Tuyết sáng lên.

Trên màn hình là tài khoản mạng xã hội nước ngoài của anh, avatar của tài khoản này là một bức tranh phác thảo rất đơn giản.

Lộc Dư An tình cờ liếc nhìn, chỉ thấy đó là một bức vẽ đơn sơ, dường như vội vàng phác thảo bằng vài nét bút. Cậu cũng không để tâm nhiều.

Chỉ là cậu không ngờ, ngày hôm sau, khi vô tình bước vào phòng làm việc của ông Mạc, cậu lại gặp lại bức tranh đó.

Việc Dư An đến phòng làm việc của ông lão hoàn toàn chỉ là sự cố ngoài ý muốn.

Nhà họ Mạc quá lớn, vượt xa sức tưởng tượng của cậu. Lầu hai có tận mấy cầu thang, cậu theo thói quen đẩy cửa bước vào mà không để ý, đến lúc phát hiện ra bên trong mới bàng hoàng nhận ra đây chính là phòng làm việc của ông nội Mạc.

Ông Mạc khi ấy đang ngồi sau bàn gỗ lim, đầu tóc đã hoa râm, đang chăm chú xem xét thứ gì đó.

Dư An vội vàng cúi người xin lỗi, định rón rén rời khỏi.

Nhưng ông Mạc chỉ ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén quét tới, giọng nói trầm ổn vang lên:

"Dư An à, cháu tới vừa đúng lúc."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...