🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of 3 [Hoàn- Đam Mỹ] Vạn Người Ghét Anh Đây Không Làm

3 [Hoàn- Đam Mỹ] Vạn Người Ghét Anh Đây Không Làm


Chương 74: Ngoại truyện - Tỉnh giấc

Hình như Mạc Nhân Tuyết đã rơi vào một giấc mơ rất dài, rất sâu.

Mọi thứ trong giấc mơ ấy trông như hiện thực nhưng lại phủ lên một lớp sương mù lạ lẫm, khiến tất cả đều trở nên mơ hồ. Ấn tượng cuối cùng còn lưu lại trong tâm trí anh là hình ảnh tấm ảnh đen trắng trên một tấm bia mộ cũ kỹ, nơi thiếu niên trong ảnh mãi mãi dừng lại ở độ tuổi rực rỡ nhất của đời người.

Khi tỉnh dậy, Mạc Nhân Tuyết vẫn còn ngẩn ngơ, mất một lúc lâu mới dần dần lấy lại ý thức, lúng túng chẳng phân biệt nổi đâu là mơ, đâu là thực.

Anh không thể nào quên được cảm giác trống rỗng lạnh lẽo đã ngấm sâu vào xương tủy mình trong cơn mơ đó, toàn thân dường như đều chìm trong rét buốt.

Cho đến khi một cái đầu nhỏ, mái tóc đen mềm mại bên cạnh anh, bị động tác vô thức của anh đánh thức, khẽ cọ cọ vào ngực, mơ màng dụi người như con mèo nhỏ tìm hơi ấm quen thuộc.

Mạc Nhân Tuyết lập tức vòng tay siết chặt lấy cậu, mãi đến khi anh thực sự cảm nhận được thân nhiệt quen thuộc của Dư An, mới dần dần xác định rõ ràng — tất cả vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng.

Một cơn ác mộng mà anh thậm chí chẳng muốn nhớ lại.

Cũng may...

May mà anh đã gặp được Dư An.

Mạc Nhân Tuyết vươn tay, ôm người trong lòng càng chặt hơn, cằm anh nhẹ nhàng tựa lên mái tóc đen mượt của cậu. Tựa như chỉ có cảm nhận chân thực này mới có thể khiến anh an tâm, tin chắc rằng người mình yêu vẫn luôn ở ngay bên cạnh. Anh khẽ cúi đầu, ghé sát vào tai Dư An thì thầm một câu nói mềm nhẹ, như dỗ dành chính mình.

Động tác ấy hơi mạnh tay, làm Dư An ngáp dài một cái, dụi dụi đôi mắt còn mơ màng, giọng ngái ngủ cất lên:

"Sao vậy anh...?"

So với dáng vẻ ngây ngô khi mới bước chân vào đại học, giờ đây Dư An của năm tư đã cao lớn và chững chạc hơn nhiều. Gương mặt vẫn đẹp đẽ thu hút như xưa, nhưng đường nét giờ đây đã thêm phần sắc sảo và trầm ổn. Chỉ một ánh mắt lười biếng ngẩng lên, cậu đã nhanh chóng nhận ra sự bất thường nơi Mạc Nhân Tuyết.

Sáng sớm, ốc tai điện tử của Dư An còn chưa bật, thế nên cậu cũng chẳng nghe rõ Mạc Nhân Tuyết thì thầm điều gì.

Thế nhưng, Dư An vẫn không tránh ra, chỉ lặng lẽ ngẩng đầu lên, khẽ đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên cằm anh, rồi lại đổi sang một tư thế dễ chịu hơn, thoải mái rúc sâu trong vòng tay ấm áp ấy. Cậu vòng tay ôm lấy eo anh, đôi mắt nâu bị hơi sương mờ phủ nhẹ, lặng lẽ nhìn anh chăm chú.

Khóe mắt Mạc Nhân Tuyết chớp lên một tia ánh nước nhạt nhòa, nhưng rất nhanh đã biến mất.

Dư An khẽ sửng sốt.

Anh ấy... sao vậy?

Mạc Nhân Tuyết không muốn kể lại những điều anh đã mơ thấy. Anh chỉ rúc cằm mình sâu hơn vào mái tóc mềm mại của Dư An, giọng khàn khàn, hơi khô khốc:

"Anh mơ thấy ác mộng."

Lộc Dư An nghe vậy thì khẽ bật cười, ánh mắt cong cong, ló người ra khỏi lòng anh, một tay chống cằm, tay còn lại dịu dàng luồn vào mái tóc anh, trêu chọc:

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...