Ánh mặt trời ấm áp xuyên qua rèm cuốn màu trắng gạo, rọi xuống sàn gỗ ngoài ban công thành những vệt sáng nhàn nhạt.
Lộc Dư An mỏi mệt dụi dụi mắt, ánh nắng chói quá khiến cậu hơi nheo mắt lại.
Sau khi tỉnh táo hơn, cậu lại tựa hẳn vào lòng Mạc Nhân Tuyết.
Tiếng hít thở đều đặn từ bên cạnh cho thấy anh vẫn chưa thức.
Nhiệt độ cơ thể của Mạc Nhân Tuyết luôn cao hơn cậu một chút, vì vậy cậu cảm thấy như cả người mình đều được bao bọc trong hơi ấm mềm mại.
Cảm giác yên bình và an toàn đến mức cậu chỉ muốn chìm mãi trong đó, không tỉnh dậy nữa.
Cậu nghiêng đầu nhìn anh.
Nhưng chỉ vừa xoay người, ánh mắt Lộc Dư An đã rơi xuống mớ quần áo vương vãi dưới sàn—
Chiếc cà vạt cậu tặng, bây giờ đang nằm lặng lẽ bên mép giường.
Ký ức đêm qua bất ngờ ập về như thủy triều.
Lộc Dư An lập tức đưa tay che mặt, vành tai đỏ bừng.
... Đêm qua đúng là quá liều lĩnh rồi.
Sao Mạc Nhân Tuyết lại có thể như vậy chứ...
Cậu mới chỉ hơi nhúc nhích, liền nghe bên tai vang lên giọng nói trầm khàn vừa tỉnh ngủ của anh:
"Sao vậy em?"
Âm giọng mang theo chút lười biếng sau một đêm dài say giấc, nhưng lại cực kỳ quyến rũ.
... Mà sao anh còn có thể hỏi như không có chuyện gì xảy ra chứ?!
Lộc Dư An tức đến mức đẩy anh một cái, thật ra chẳng dùng được bao nhiêu sức.
Chỉ nhúc nhích nhẹ một chút thôi đã cảm thấy cả người ê ẩm rã rời—
Đều là tại anh hết!
Vậy mà Mạc Nhân Tuyết vẫn chẳng tỏ vẻ gì là áy náy, anh nhẹ nhàng gác cằm lên tóc cậu, cánh tay còn đang vòng qua eo cậu khẽ siết lại, như ôm lấy món đồ chơi mình yêu thích nhất, không muốn buông tay.
Lộc Dư An hờn dỗi, vùi mặt vào cổ anh cắn một cái— lực cắn không nhẹ chút nào.
Mạc Nhân Tuyết "ư" một tiếng, cúi đầu nhìn cậu, khàn giọng bật cười, nói:
"Sao mà y như cún con thế này."
Ai là cún con chứ?!
Lộc Dư An vừa định phản bác, đúng lúc đó màn hình điện thoại của Mạc Nhân Tuyết sáng lên.
Giao diện mạng xã hội nước ngoài hiện ra.
Ảnh đại diện... là một bức tranh vẽ tay đơn giản.
Lộc Dư An ngó sang, lập tức thấy quen quen.
Bức tranh được phác họa rất vội, nét nước trên nền đá cẩm thạch mô tả một chú chó nhỏ. Chỉ vài đường cơ bản, nhưng lại khiến người ta lập tức nhận ra cảm xúc uể oải, ủ rũ, khiến ai nhìn cũng muốn vuốt ve.
Một bức tranh đơn giản.
Nhưng Lộc Dư An lại cảm thấy vô cùng quen thuộc.
Cậu nhìn kỹ hơn—
Bút pháp, nét vẽ, đường chuyển nét... đều là của cậu.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?