Vào kỳ nghỉ đông đầu tiên của thời đại học, Lộc Dư An và Mạc Nhân Tuyết không rời khỏi Thủ đô.
Đây là cái giao thừa đầu tiên mà cả hai thực sự đón cùng nhau một cách nghiêm túc.
Trước đó, vào năm Lộc Dư An vừa học lớp mười hai, cả kỳ nghỉ đông đều xoay quanh việc ôn thi, cuộc sống chỉ toàn là sách vở và lịch học. Giao thừa khi ấy, họ đón qua loa, chỉ gọi là có một chút không khí cho có.
Nhưng năm nay thì khác.
Năm nay, họ đón giao thừa ở Nam Thành.
Cụ Nhan bàn với Lộc Dư An về việc muốn dời mộ cho ông cụ Lý — chôn cất ông cùng sư phụ của bọn họ, cũng xem như để ông "hồn quy cố xứ".
Lộc Dư An không do dự gật đầu đồng ý. Năm ấy khi ông cụ Lý qua đời, họ gần như đã dốc hết tiền lo viện phí, hậu sự cũng chỉ làm đơn sơ, nơi an táng cũng không tốt.
Cụ Nhan luôn canh cánh trong lòng chuyện hậu sự của sư đệ, đã nhờ người quen xem ngày. Cuối cùng chọn mùng ba Tết là ngày thích hợp để dời mộ.
Vì thế, họ quyết định ở lại Nam Thành ăn Tết, tiện cho việc chuẩn bị.
Nhưng ông cụ Mạc vẫn còn sống, Mạc Nhân Tuyết và Khiêm Khiêm đương nhiên phải trở về Hong Kong đón Tết cùng nhà họ Mạc.
Một ngày trước giao thừa, hai anh em họ bay về Hong Kong.
Căn nhà giờ chỉ còn lại hai người: cụ Nhan và Lộc Dư An.
Đêm giao thừa năm nay, nhà cụ Nhan vẫn rất nhộn nhịp.
Sư môn của cụ xưa nay coi trọng tôn sư trọng đạo, mỗi đồ đệ đều do cụ đích thân dạy dỗ, tình cảm vô cùng gắn bó. Giờ cụ tuổi đã cao, chẳng ai biết còn có thể đón thêm mấy cái giao thừa cùng cụ hay không, cho nên cụ đón Tết ở đâu, đám đệ tử sẽ tìm đến đó.
Lúc ăn cơm tối, Dương Xuân Quy dẫn theo mấy sư đệ và hậu bối đến tụ họp, sân nhà náo nhiệt đến mức một bàn dài cũng suýt không đủ chỗ ngồi.
Đệ tử cụ Nhan có người ở khắp nơi: kẻ đất Bắc, người trời Nam, thậm chí có không ít là du học sinh vừa về nước. Rất nhiều người trong số đó hôm nay mới gặp Lộc Dư An lần đầu.
Vì là người duy nhất sống chung nhà với cụ Nhan, Lộc Dư An trở thành nhân vật trung tâm của đêm nay. Cậu nhận được không ít quà mừng tuổi lần đầu gặp mặt — nào là con dấu bằng vàng, màu vẽ thượng hạng, thậm chí còn có vài thỏi mực Huy Châu cổ quý hiếm đến mức khó ai sở hữu.
Lúc bị một đám đàn ông miền Bắc cao lớn gọi là "tiểu sư thúc", Lộc Dư An mới chợt sững người nhận ra một chuyện...
Về mặt vai vế, cậu... còn cao hơn Mạc Nhân Tuyết.
Nếu tính đúng, thì Mạc Nhân Tuyết phải gọi cậu là tiểu sư thúc.
Lộc Dư An vô thức liếm môi.
Sau bữa cơm giao thừa, Lộc Dư An — với danh phận "tiểu sư thúc" lần đầu tiên — ngồi trong phòng làm việc cắt dán bao lì xì. Cậu dùng giấy đỏ rắc kim tuyến và vàng, thủ công từng cái một. Trên mỗi bao lì xì, cậu dùng bút lông viết câu chúc như "Xuân may mắn", "Hạ an lành", "Thu bình yên", "Đông vui vẻ"...
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?