🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of 3 [Hoàn- Đam Mỹ] Vạn Người Ghét Anh Đây Không Làm

3 [Hoàn- Đam Mỹ] Vạn Người Ghét Anh Đây Không Làm


Chương 35: Xấu Xa

Editor: Yuki

Beta:

Mãi cho đến khi cả hai về tới nhà, đôi môi Mạc Nhân Tuyết cứ mím chặt lại.

Anh nhìn bóng lưng hồn nhiên không hay biết gì của Lộc Dư An, trong lòng lại cảm thấy rối rắm.

Thậm chí trên đường đi Mạc Nhân Tuyết đều cố gắng không nói chuyện với Dư An, cho dù anh rất muốn quên đi, nhưng trong đầu lại không ngừng lặp đi lặp lại câu "đôi tình nhân trẻ", không cách nào quên đi câu nói đó, cũng không cách nào quên cảm giác cơ thể không ngừng run đến tê dại khi ngón tay Dư An chạm vào da thịt anh.

Lộc Dư An cũng cảm thấy có gì đó là lạ, có điều cậu không nghe thấy lời mà bác bảo vệ nói, cậu chỉ nghĩ chắc là hôm nay Mạc Nhân Tuyết đã quá mệt mỏi nên mới không nói gì thôi.

Tới tận bây giờ, cậu vẫn còn đang đắm chìm trong niềm vui sướng vì được nhìn thấy '.

Sau khi tắm rửa xong, Lộc Dư An thay bộ quân áo ướt đẫm, tinh thần vẫn trong trạng thái phấn khích, cậu lấy khăn lau mái tóc vẫn còn đang đọng nước, nhưng chỉ lau mấy lần thì không còn kiên nhẫn nữa, quàng khăn quanh cố. Cậu không hề cảm thấy buồn ngủ, so với việc lên giường đi ngủ thì cậu càng muốn vẽ ra cảm giác của bản thân hiện tại hơn.

Lộc Dư An đẩy cửa phòng ra, đèn phòng khách đã tắt, chỉ để lại một ngọn đèn nho nhỏ trong góc tường, cửa phòng Mạc Nhân Tuyết cũng đã đóng, hình như anh đi nghỉ rồi.

Lộc Dư An không muốn quấy rầy Mạc Nhân Tuyết nghỉ ngơi, cậu rón ra rón rén đi qua phòng khách, mở đèn phòng đọc sách, rút một cuộn giấy Tuyên quen thuộc từ trong ống đựng tranh ra, dùng chặn giấy bằng sứ Thanh Hoa để đè phẳng giấy, rồi cầm bút lông cừu lên, chuẩn bị vẽ cảm xúc hôm nay ra giấy.

Cậu hoàn toàn đắm chìm trong việc vẽ tranh, khi ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Mạc Nhân Tuyết đứng ở cửa phòng, không biết anh đã nhìn bao lâu rồi.

Lộc Dư An biết bây giờ đã gần một giờ sáng rồi, cậu hơi chột dạ, bỏ bút lông trong tay xuống, hỏi: "Sao anh lại tới đây?"

Mạc Nhân Tuyết luôn cho rằng ở độ tuổi của cậu, so với việc luyện tập vẽ tranh không phân ngày đêm thì ngủ đủ giấc là chuyện quan trọng hơn. Có mấy lần cậu có kế hoạch luyện buổi tối muộn nhưng đều bị Mạc Nhân Tuyết mời về, kêu cậu đi ngủ.

Mạc Nhân Tuyết chỉ tựa người vào khung cửa nhìn Dư An, thiếu niên ngồi xếp bằng trên ghế, vì lo lắng mà ngồi thẳng lưng lên, quần áo mùa hè mỏng manh phác họa rõ ràng đường cong và sống lưng gồ ghề của thiếu niên, da thịt trơn bóng, trắng nõn dưới ánh sáng vàng của ngọn đèn giống như có một vầng sáng nhàn nhạt bao bọc bên ngoài.

Ánh mắt của anh chuyển qua mái tóc mới được Dư An lau sơ qua, những sợi tóc đen nhánh vẫn còn ướt, thậm chí còn có giọt nước rơi xuống quần áo cậu, thế mà cậu vẫn ngây thơ không biết gì.

Cứ để tóc ướt thế này thì hôm sau chắc chắn sẽ cảm thấy rất khó chịu.

Sức khỏe của Dư An rất yếu, mà chính bản thân cậu trước giờ lại chẳng quan tâm gì đến sức khỏe của mình, Mạc Nhân Tuyết không để ý tới những suy nghĩ phức tạp trong lòng nữa, hàng lông mày hơi nhíu lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...