🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of 3 [Hoàn- Đam Mỹ] Vạn Người Ghét Anh Đây Không Làm

3 [Hoàn- Đam Mỹ] Vạn Người Ghét Anh Đây Không Làm


Chương 18: Thính Giác

Editor: Yuki

Beta: Ciedyy

Mưa xuân tí tách từ bầu trời rơi xuống.

Ông lão không mang dù.

Lộc Dư An từ trong cặp sách tìm ra ô, trời xuân se lạnh, thân thể ông lão thoạt nhìn cũng không tốt, mặt ô của cậu thoáng nghiêng về phía lão nhân, tùy ý để mưa xuân nhè nhẹ đánh vào bên người mình, thấm ướt áo len của cậu.

Cách đó không xa, một chiếc xe hơi màu đen chạy về phía này.

"Ông ngoại. "Mạc Nhân Tuyết bước xuống xe, xuyên qua mưa phùn đi về bên đây, mưa nhỏ tí tách làm ướt âu phục của anh, ánh mắt anh dừng ở trên người một già một trẻ đang che ô, cuối cùng dừng lại ở trên người Lộc Dư An, đọc ra tên của cậu: "Lộc Dư An."

"A? Nhân Tuyết, con và Dư An quen biết sao? "Lão nhân nhìn qua nhìn lại hai người nghi hoặc hỏi.

"Dạ, Dư An là con trai thứ hai của Lộc gia - bạn của Dương sư thúc - - . "Mạc Nhân Tuyết thản nhiên giải thích, chỉ là thời điểm nói đến hai chữ Dư An có chút ngừng lại.

Nghe được hai chữ "ông ngoại" này, Lộc Dư An mới phản ứng lại, lão nhân bên cạnh là Nhan lão.

Cậu vậy mà lại gặp được Nhan lão.

Nói không chút khoa trương, Nhan lão là tín ngưỡng của mỗi một họa sĩ.

Vẻ mặt Mạc Nhân Tuyết không tính là tốt, anh cũng hiếm khi có vẻ dễ gần, anh cũng không truy cứu việc ông ngoại một mình từ bệnh viện đến Nam thành, chỉ là nói: "Con đã giúp ông hẹn bệnh viện bên này làm lọc máu, bệnh án hai bên bệnh viện của ông bác sĩ chủ trị đã bàn giao rồi, chú Tống sẽ đưa chúng ta đến bệnh viện."

Nhan lão lại lộ ra vẻ mặt không tình nguyện: "Mỗi ngày lọc máu, thỉnh thoảng không đi một lần thì có sao đâu."

Lộc Dư An lúc này mới chú ý tới cổ tay trái Nhan lão còn mang theo tấm nhãn nhỏ kiểu vòng tay, đây là dấu hiệu nằm viện, cậu kiếp trước cũng từng đeo nó.

Nhan lão lại từ bệnh viện chạy ra.

Ông thở dài một hơi nói: "Hiếm khi ông trò chuyện vui vẻ như vậy."

Tựa như gặp được bạn cũ xa cách lâu ngày, lý giải của bọn họ đối với hội họa luôn trăm sông đổ về một biển, ông vẫn cảm thấy ở trên người Dư An một cái bóng quen thuộc mơ hồ, ông còn chưa nhận ra cái bóng này là ai, ông cũng còn chưa hỏi ra sư phụ của Dư An.

Nhưng mà Mạc Nhân Tuyết thái độ kiên quyết.

Chiếc xe màu đen đã chậm rãi chạy đến bên cạnh hai người.

Nhan lão hiển nhiên thập phần kháng cự việc lọc máu, ông bất đắc dĩ thỏa hiệp nói: "Vậy để lão Tống đưa Dư An về nhà trước, sau đó ông sẽ cùng mọi người đến bệnh viện, gần đây trời đổ mưa đường núi lại hẻo lánh, Dư An về nhà cũng không tiện."

"Không được, ông phải lập tức đến bệnh viện. "Mạc Nhân Tuyết nhìn Lộc Dư An, dừng một chút nói," Anh sẽ đưa em về nhà."

Lộc Dư An vừa định cự tuyệt. Cậu không phải trẻ con, không cần người khác đưa về nhà.

Mạc Nhân Tuyết cũng đã đỡ Nhan lão lên xe, cửa xe khép lại, cũng chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt bất đắc dĩ của Nhan lão.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...